Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Tư (1913 – 1977)
rên mảnh đất Phước Mỹ Trung kiên trung của huyện Mỏ Cày Bắc, hình ảnh Mẹ Lê Thị Tư – sinh năm 1913 – từ lâu đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và đức hy sinh thầm lặng. Cuộc đời mẹ gắn liền với những tháng năm đau thương mà hào hùng của dân tộc, nơi mà những người mẹ Nam Bộ như mẹ Tư đã âm thầm gánh trên vai nỗi mất mát lớn lao để góp phần giữ gìn độc lập cho quê hương. Những năm đất nước chìm trong bom đạn, hai người con trai của mẹ – Nguyễn Văn Bảo và Nguyễn Văn An – trưởng thành trong
Trên mảnh đất Phước Mỹ Trung kiên trung của huyện Mỏ Cày Bắc, hình ảnh Mẹ Lê Thị Tư – sinh năm 1913 – từ lâu đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và đức hy sinh thầm lặng. Cuộc đời mẹ gắn liền với những tháng năm đau thương mà hào hùng của dân tộc, nơi mà những người mẹ Nam Bộ như mẹ Tư đã âm thầm gánh trên vai nỗi mất mát lớn lao để góp phần giữ gìn độc lập cho quê hương.
Những năm đất nước chìm trong bom đạn, hai người con trai của mẹ – Nguyễn Văn Bảo và Nguyễn Văn An – trưởng thành trong tiếng súng, trong tinh thần căm thù giặc và khát vọng tự do. Khi Tổ quốc gọi tên, họ không ngần ngại bước vào hàng ngũ quân giải phóng. Mẹ Tư tiễn con đi trong khoảnh khắc mà trái tim người mẹ như thắt lại, nhưng gương mặt vẫn sáng lên sự kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ: “Con cứ đi, lo việc nước trước. Má ở nhà lo được.” Đó là lời dặn vừa mạnh mẽ vừa đẫm yêu thương, là sự hy sinh chỉ có những người mẹ trong chiến tranh mới cảm thấu trọn vẹn.
Trong những năm tháng chiến sự ác liệt, mẹ Tư một mình chèo chống nuôi gia đình, vừa làm ruộng, vừa nuôi giấu cán bộ, vừa lo hậu phương cho con. Căn nhà nhỏ của mẹ từng là điểm dừng chân của bộ đội đi qua vùng Mỏ Cày. Mỗi lon gạo, mỗi bữa cơm mẹ dành cho chiến sĩ đều chứa đầy tấm lòng son sắt. Dẫu kẻ địch nhiều lần càn quét, đốt phá, mẹ vẫn một mực giữ trọn nghĩa tình với cách mạng.
Rồi cái ngày đau đớn mà mẹ không bao giờ muốn đến cũng đã đến. Người con trai cả, Nguyễn Văn Bảo, hy sinh trong một trận đánh dữ dội. Tin báo về khiến mẹ như chết lặng. Mẹ ôm chiếc khăn rằn của con, lặng im rất lâu, để rồi lau nước mắt, tiếp tục sống bằng sức mạnh tinh thần mà con đã để lại. Nhưng trời đất vẫn không buông tha người mẹ già. Ít lâu sau, người con trai thứ hai – Nguyễn Văn An – cũng ngã xuống trên chiến trường. Hai cơn bão liên tiếp ập vào đời, cướp đi hai thân yêu nhất của mẹ. Nỗi đau ấy sâu hơn vết đạn bom, âm ỉ gặm nhắm trái tim mẹ đến cuối đời.
Thế nhưng Mẹ Lê Thị Tư không để nỗi đau ấy quật ngã. Mẹ sống tiếp, sống cho con, sống vì niềm tin rằng sự hy sinh của hai người con đã góp phần vào ngày mai đất nước hòa bình. Mẹ vẫn tham gia hỗ trợ lực lượng địa phương, vẫn động viên thanh niên trong xóm lên đường chiến đấu, vẫn giữ trọn sự kiên cường của người mẹ Việt Nam trong thời khói lửa.
Năm 1977, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, mẹ Tư trút hơi thở cuối cùng. Mẹ ra đi nhẹ nhàng như một ngọn đèn dầu cạn tim, nhưng ánh sáng của đời mẹ thì chưa bao giờ tắt. Hình ảnh mẹ – người mẹ của hai liệt sĩ, người đã dâng hiến cả cuộc đời và máu thịt của mình cho đất nước – mãi mãi khắc sâu trong lòng bà con Phước Mỹ Trung và trong ký ức của quê hương Mỏ Cày Bắc.
Hôm nay, khi nhắc đến mẹ, người ta nhắc đến một Người Mẹ Việt Nam Anh hùng đúng nghĩa: bình dị mà vĩ đại, thầm lặng mà bất tử. Câu chuyện về mẹ là ngọn lửa soi sáng thế hệ hôm nay hiểu rằng, để có hòa bình, đã có những người mẹ mang trong tim nỗi đau mất con mà vẫn đứng thẳng giữa trời, vẫn chung thủy với Tổ quốc bằng tất cả tình yêu và sự hy sinh.



