Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Mai Thị Ngận

Mẹ Việt Nam anh hùng Mai Thị Ngận

Vĩnh Long20/04/2026Xã đoàn Giồng Trôm (Xã đoàn Giồng Trôm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1924 tại Bến Gỗ, Long Thành, ngay từ thời tuổi trẻ, má Mai Thị Ngận đã gặp cảnh éo le. Ông Mậu, chồng má đi lấy vợ hai, để lại bầy con dại lơ ngơ cho má.

Nhưng bất hạnh chưa dừng tại đó. Năm đứa con đang tuổi ăn tuổi ngủ của má bị tử thần cướp mất bốn vì đói khổ, bệnh tật. Đau đớn vì những tai ương đổ xuống dồn dập, má Ngận níu lấy nguồn hy vọng cuối cùng: đứa con trai tên Huỳnh Văn Dẫu sinh năm 1949. Mới 13 tuổi, Dẫu đã nôn nóng xin mẹ đi làm liên lạc cho cách mạng. Chú bé thấp nhỏ linh lợi vượt qua đồn bót giặc dày đặc khắp vùng Túc Trưng - Bến Gỗ, qua lại như con thoi để chuyển thư từ, dẫn đường cho bộ đội. Má Ngận ở nhà nuôi heo, làm ruộng, ruột gan để hết vào bước chân đứa con còn đang tuổi “ăn chưa no lo chưa tới”. Bao nhiêu tình thương nhớ con, má dồn cho các chiến sĩ đang hoạt động bí mật trong vùng. Má đào hầm ngay trong nhà, kỹ càng cất giấu thuốc men đạn dược cho bộ đội. Có lần bọn địch lùng sục “Việt Cộng” đã xăm nát nền nhà của má. Chúng đâu ngờ ngay dưới tủ thờ là nắp hầm bí mật. Càng không ngờ là trái tim má Ngận mấy lần thót lại kinh hoàng khi cây thuốn sắt của chúng hùng hổ cắm xuống đất. Kể về những ngày gian khổ ấy, má cười bảo: “Tụi nó xăm hầm, trong bụng mình run thấy mồ mà ngoài mặt vẫn làm bộ tỉnh. Chúng nó nhìn lom lom, chỉ hơi thấy mình biến sắc một chút là nó khui ra hầm ngay”. Hồi ấy, quanh nhà má đồn bót giặc dựng tua tủa. Đám lính canh ngồi trên chòi cao, đưa mắt cú vọ soi mói mọi hoạt động của người dân. Hễ thấy dấu hiệu gì khả nghi, thậm chí chỉ nghe một tiếng nói to thôi chúng cũng xả súng bắn vô tội vạ.

Năm 1968, Huỳnh Văn Dẫu mới 19 tuổi nhưng đã nổi tiếng là một xã đội phó gan dạ, dũng cảm. Anh rất nhớ mẹ nhưng không mấy khi có thời gian rảnh để ghé về thăm nhà. Má Ngận thỉnh thoảng nhớ “cục cưng” quá lại khăn gói theo xe đò lên Túc Trưng thăm con. Lên tới nơi, lần nào cũng vậy, má vừa vuốt ve con, vừa khóc, người con trai thì âu yếm nhìn má, chọc giỡn vài câu cho má vui. Má Ngận có thói quen mỗi khi đi thăm con, đi liên lạc không bao giờ mang theo giấy, chỉ ghi nhớ hết trong đầu để bọn địch không thể khám xét được. Mỗi lần làm xong nhiệm vụ, má thở phào nhẹ nhõm, lúc ấy má mới thực sự thấy vui. Tháng 9/1969, anh Huỳnh Văn Dẫu hy sinh tại Cây Me - Phú Túc khi đang cùng đồng đội tiến đánh sư đoàn 18 ngụy. Bọn địch hằn học tưới xăng lên xác anh, đốt cháy để hòng biến “tên Việt Cộng” trẻ tuổi thành tro bụi. Chúng đâu biết rằng dù không còn hình hài, nhưng tên tuổi liệt sĩ Huỳnh Văn Dẫu thì mãi mãi được ghi vào trang sử vàng của dân tộc.

Má Ngận đã vượt qua được nỗi mất mát lớn lao khi người con độc nhất ngã xuống nhờ tình yêu thương đùm bọc của bà con họ mạc vây quanh má. Má được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 438/ KTCTN ngày 24/4/1995

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn