Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Hối
Đó là lời dặn dò của Mẹ Ngô Thị Hối lúc tiễn hai đứa con trai sinh đôi của mình lên đường đi bộ đội cùng một lúc. Tham gia phong trào Việt Minh vào những năm 1945, 1950 thời kỳ Thanh niên Tiền phong, lúc Mẹ mới 16 tuổi. Sau đó, Mẹ được phân công giữ chức vụ thư ký Ban Tuyên truyền, rồi Phó phụ nữ xã.
Trong đợt tập huấn 12 vấn đề kháng chiến thì Mẹ gặp Cha. Lúc bấy giờ Cha là Bí thư Chi đoàn xã. Sau này, khi Cha - Mẹ cưới nhau, về bên nhà chồng Mẹ mới hiểu thêm thế nào là cách mạng. Biết gia đình Mẹ có người tham gia cách mạng nên lính hay khám xét nhà Mẹ. Sợ bị bắt đi lính, em chồng của Mẹ là Trần Đại Huẩn trốn sang Vĩnh Long theo cách mạng, trên đường đi bị bọn lính Tây bắt và bị bắn chết trong lúc cố trốn chạy.
Thấy ở Chợ Lách không thể hoạt động được nên vợ chồng Mẹ chuyển về Sóc Sãi, Hàm Long, Bến Tre để sinh sống và tiếp tục hoạt động cách mạng. Đến lúc Mẹ mang thai lần đầu tiên, khi gần đến ngày sinh nở thì chồng Mẹ bị lính ở Hàm Long bắt nhốt về tội hoạt động cách mạng. Do gần ngày sinh nên Mẹ không thể đi thăm nuôi chồng được, lúc Mẹ đau bụng chuyển dạ thì cũng là lúc chồng Mẹ bị chuyển về Khám Lớn Bến Tre giam giữ. Người phụ nữ lúc vượt cạn không có chồng bên cạnh là một nỗi buồn tủi và nỗi buồn tủi đó càng nhân lên gấp bội khi được biết chồng bị bắt tù đày lúc mình sinh con, mà lại sinh đôi. Không biết có phải trong lần sinh này Mẹ gặp nhiều sóng gió trong đời hay không mà sau này Cha với Mẹđặt tên cho cặp song sinh này là Vũ và Phong (Gió - Bão).
Hoàn cảnh gia đình Mẹ càng ngày càng gặp khó khăn hơn, khi chồng Mẹ sau khi được ra tù về thì lại bị bệnh nặng, một mình Mẹ lại phải lo toan chuyện gia đình. Do bị tra tấn quá nhiều nên chồng Mẹ bệnh nặng và mất lúc Mẹ 34 tuổi, để lại cho Mẹ bốn người con, mọi gánh nặng gia đình đều nằm trên đôi vai của Mẹ.
Thấy không thể ở Hàm Long để tiếp tục cuộc mưu sinh nên Mẹ đưa các con về quê mình ở Hòa Nghĩa, huyện Chợ Lách sinh sống và tiếp tục hoạt động cách mạng. Nhờ biết chút ít về nghề thuốc và sau này đi hoạt động cách mạng Mẹ học thêm của ông Bảy Dũng (Dũng Kiết) nên Mẹ dần chuyển sang đi bán thuốc tây, cũng từ lúc đó bà con hay gọi Mẹ là bà "Ba Thuốc". Nhờ nghề thuốc, mà Mẹ hoạt động cách mạng dễ hơn và có điều kiện để tiếp tế cho cách mạng nhiều hơn. Biết Mẹ có con đi theo cách mạng, một lần bọn lính Chi khu Chợ Lách theo dõi bắt Mẹ giam ở Chợ Lách, sau đó chở Mẹ qua nhà giam Khám Lớn Vĩnh Long. Bọn chúng tra khảo, đánh đập Mẹ và hỏi: Bà có con đi theo Việt Cộng phải không? tại sao bà cho con đi Việt Cộng ?..., Mẹ đau đớn lắm nhưng rất bình tỉnh trả lời: Con tôi sinh ra, lớn lên nó đi đâu là quyền của nó, tụi nó đi theo Việt Cộng mấy ông hỏi tôi, tôi nói là có, tôi đâu có chối đâu mà mấy ông tra khảo tôi.
Sao mấy ông không giỏi mà đi bắt tụi nó đi, tại sao lại bắt tôi và đánh đập như vậy? ...
Do bị tra khảo nhiều nên Mẹ bị bệnh nặng trong tù. Thấy vậy, gia đình, bà con của Mẹ gom góp bán hết năm con trâu cày để có tiền lo lót cho bọn lính xin cho Mẹ được ra tù về dưỡng bệnh. Khi ra tù, Mẹ lại tiếp tục hoạt động cách mạng.
Sau năm 1968, tình hình lúc này địch đánh mạnh, một số cán bộ ta chịu không nỗi nên có người ra chiêu hồi. Sợ con Mẹ chịu không nổi nên Mẹ lén tìm xuống Bến Tre rồi ngược về Mỏ Cày để động viên ạn ủi các Con: đứa nào muốn về phải hỏi Má, không được về ngang Đảng cười gia đình mình đó nha!. Và lần đó cũng là lần cuối cùng Mẹ gặp được hai đứa con của mình. Người con trai lớn của Mẹ là Trần Hoàng Vũ, người con trai kế là Trần Hoàng Phong, cả hai người con tham gia cách mạng đều được biên chế về bộ đội địa phương quân của Tỉnh đội Bến Tre.
Tháng 10 năm 1972, trong trận chống càn với lính Sư đoàn 9 ngụy, hai anh em đã anh dũng hy sinh cùng trên một trận chống càn với địch tại ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung.
Sợ Mẹ buồn nên đơn vị chỉ báo tin một người hy sinh, nhưng do thường xuyên hoạt động nên Mẹ nắm được thông tin là cả hai đứa con của Mẹ đã lìa xa Mẹ cùng một lượt. Mẹ đau đớn đến ngã quy, nhưng rồi Mẹ lại đứng lên tiếp tục hoạt động cách mạng để trả thù nhà nợ nước.
Không may, trong một lần chuyển thuốc tây cho cách mạng, Mẹ lại bị địch bắt. Lần này, nhờ có người quen giới thiệu Mẹ làm quen được với vợ của Trung úy Be (lúc đó là Chi khu Phó Chi khu Chợ Lách) Mẹ nói: Mẹ là người đi bán thuốc tây kiếm lời và thăm bệnh nên bọn lính Chi khu Chợ Lách không giải Mẹ về Vĩnh Long.
Đã có lần đang chuyển thuốc tây bằng xuồng xuống vùng căn cứ ở ấp Phú Xuân, xã Hưng Khánh Trung tiếp tế cho cách mạng, cơ sở ta báo là bị chỉ điểm, lính đang đón bắt, Mẹ liền linh hoạt cho anh em mang thuốc lên bờ phân tán ra gởi từng nhà. Gần đến nơi, bọn lính chặn ghe Mẹ lại thì thuốc trên ghe cũng đã hết, bọn lính không thu được gì cả. Biết Mẹ thường xuyên tiếp tế thuốc men cho cách mạng nên bọn lính Chi khu Chợ Lách hay tìm cách xét nhà Mẹ và làm tiền. Có lần đang chuyển thuốc vào căn cứ, Mẹ bị tên Liền bắt (tên lính khét tiếng ác ôn ở Hòa Nghĩa), chúng đánh vào ống chân (ống quyển) của Mẹ, bảo Mẹ khai nhận là có tiếp tế thuốc tây cho Việt Cộng nhưng Mẹ cắn răng chịu đau và trả lời với bọn chúng là: tôi đi thăm bệnh và bản thân tôi cũng bị bệnh do những ngày ở tù Vĩnh Long có giấy ra tù nè mấy ông xem đi, chứ có tiếp tế cho ai đâu?. Thấy đấu lý không lại, bọn chúng cho đi nhưng không quên tịch thu tất cả những gì có được. Sau này, cũng gặp nhiều trường hợp như vậy nhưng Mẹ đều khéo léo vượt qua.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng biết Mẹ là người có công với cách mang, đồng chí Diệt Mỹ (Nguyễn Diệt Mỹ) - Phó Công an huyện Chợ Lách, nói là sẽ đề nghị xã Sơn Định làm hồ sơ cho Mẹ được hưởng chế độ, nhưng Mẹ từ chối và nói rằng: Nhà nước mình mới độc lập, còn nghèo. Thôi! Mẹ không nhận đâu, để nhường cho người khác. Ngày 04 tháng 6 năm 2001, Mẹ được nhà nước tặng danh hiệu Chiến sĩ cách mạng bị bắt tù đày.
Ngày 28 tháng 11 năm 2014, mẹ Ngô Thị Hối đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng".



