Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Sinh

*Bài viết được trích từ quyển "Mẹ Việt Nam anh hùng huyện Chợ Lách" → xuất bản vào năm 2001, trang 174. *Mẹ Ngô Thị Sinh đã qua đời.

Vĩnh Long25/03/2026Thanh Nguyên (Xã đoàn Chợ Lách)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đến chợ Thanh Trung, băng qua con đường mới mở, chưa hoàn chỉnh với nhiều cầu ván chênh vênh, chúng tôi đến thăm Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Sinh. Nhà Mẹ ở tận vàm Cái Tắc, ven sông Cổ Chiên thuộc ấp Thanh Trung xã Hưng Khánh Trung.

Đã hơn 80 tuổi nhưng mẹ Sinh vẫn còn khỏe và trí nhớ hãy còn minh mẫn. Chỉ có lưng Mẹ hơi còm và đôi mắt Mẹ đã mờ vì tuổi tác.

Hỏi về Mẹ, nhiều người chung quanh đều nhận ra rằng đó là Bà Mẹ cô đơn, sớm tối hiu quạnh một mình! Bây giờ vẫn vậy. Bởi Mẹ không có con. Chồng Mẹ mất từ lâu và người con nuôi của Mẹ cũng đã hy sinh trong công cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược.

Nhớ hôm chúng tôi đến, nhìn dáng Mẹ nhỏ nhắn, đưa kẽo kẹt trên chiếc võng lát giữa buổi trưa, trông mà nhân hậu làm sao ! Chưa kịp nhận ra chúng tôi, Mẹ đã vội vàng bảo:

- Tụi con mới tới hả ? ngồi nghỉ, để Mẹ nấu nước pha trà!

Rồi đứa cháu gái ở nhà bên chạy sang giúp Mẹ, Mẹ mới rảnh tay tiếp chuyện với chúng tôi. Mẹ đối với chúng tôi thật chân tình. Mẹ nói: “...Cuộc sống của Mẹ ngày xưa nghèo khó lắm ! Vợ chồng Mẹ có ít vườn đất lại sống trong cảnh giặc giã chiến tranh nên Mẹ đã phải đi làm thuê, làm mướn để lo cuộc sống gia đình cho chồng con rảnh rang tham gia cách mạng”.

Thuở ấy, chồng Mẹ tham gia kháng chiến chín năm và là cán bộ hợp pháp ở địa phương. Con của Mẹ, dù Mẹ không sinh nhưng Mẹ thương còn hơn núm ruột của mình. Ngày tiễn anh lên đường nhập ngũ Mẹ rất buồn nhưng Mẹ vẫn cố gắng vui về để cho con an tâm chiến đấu, làm tròn bổn phận người trai. (Lúc ấy năm 1948, con của Mẹ — anh Huỳnh Văn Cử 17 tuổi tham gia Tiểu đoàn 307). Nhưng chỉ sau hai năm – năm 1950, Mẹ nhận được tin anh hy sinh ở Trà Vinh, khi tiểu đoàn của anh vừa mở chiến dịch ở tỉnh này. Cầm tờ giấy báo tử trên tay mà lòng Mẹ đau như ai và ai xé. Mẹ khóc đến sưng cả hai mắt. Mẹ khóc vì thương xót con mình tuổi hãy còn quá trẻ và từ lúc tiễn anh đi Mẹ chưa một lần gặp mặt. Cho đến bây giờ, lúc vĩnh viễn phải xa con, Mẹ cũng không nhìn được mặt con lần cuối !

Rồi thời gian trôi qua, hết thời đánh Tây, đến hồi chống Mỹ, Mẹ chẳng chịu thua kém chồng con, tham gia nhiều công việc ủng hộ cách mạng. Mẹ đào hầm nuôi giấu cán bộ cách mạng nằm vùng hoạt động; vận động quyển góp tiền bạc ủng hộ kháng chiến; làm nồng cốt trong các phong trào đấu tranh chính trị để đòi địch thi hành Hiệp định Giơ–ne – vợ, chống bắt lính, gom dân lập ấp chiến lược, chống đàn áp, bắn giết đồng bào vô tội..v..v..Biết Mẹ có liên hệ với cách mạng nên bọn lính thường xuyên tới lui hăm dọa Mẹ đủ điều. Nhưng chưa bao giờ Mẹ khiếp sợ. Ngược lại Mẹ càng hăng hái đấu tranh cho sự yên ấm của đồng bào ta, trong đó có gia đình Mẹ và để trả thù cho con Mẹ. Nhà Mẹ ở phía dưới đồn vàm Cái Tắc. Mỗi lần lực lượng vũ trang của ta về đánh đồn là mỗi lần địch đốt nhà Mẹ cháy. Vì chúng biết chỉ có nhà Mẹ mới là nơi tập kết lực lượng để tiến công. Tuy vậy Mẹ vẫn không hối tiếc. Căn nhà cũ cháy trụi thì căn nhà mới lại mọc lên. Vẫn với mây, tre, lá nhưng trong đó chất chứa biết bao nghĩa tình.

Ngày hòa bình, Mẹ mừng vui vô kể vì quê hương đất nước được hoàn toàn tự do, độc lập. Nhìn bao gia đình hớn hở đón con về, lòng Mẹ cũng đượm những nỗi buồn: Nỗi buồn cho sự cô đơn quạnh quẽ và nỗi buồn không được gặp con, dù là một nắm xương tàn.

Hiện, “Mẹ không buồn điều gì cả. Mẹ đã thỏa nguyện rồi ! Khi con của Mẹ đã được yên nghỉ ở nghĩa trang và Nhà nước đã có chính sách chăm lo cho Mẹ chu đáo. Mẹ được tặng nhà tình nghĩa, được đi tham quan ở thành phố Hồ Chí Minh và chính quyền địa phương thường tới lui thăm viếng Mẹ."

Chia tay Mẹ ra về, lòng chúng tôi cảm thấy như rất nhẹ nhàn thanh thản. Vam sông Cái Tắc mùa này lộng gió.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Sinh | Câu chuyện thời hoa lửa