Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Anh: Nỗi đau mất con thời nào cũng thế

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Anh (SN 1972) quê tại phường Thịnh Lang, thành phố Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình, là người con gái dân tộc Mường lớn lên bên dòng sông Đà hiền hòa. Thịnh Lang trước là một bản làng truyền thống, người dân hiền lành, cuộc sống giản dị nhưng khí phách kiên cường đã thấm vào từng thế hệ. Mẹ có một người con trai duy nhất – liệt sĩ Nguyễn Quý Dương (SN 1989), hy sinh năm 2010 trong lúc làm nhiệm vụ phòng cháy chữa cháy khi mới 21 tuổi, chưa kịp lập gia đình. Năm 2014, mẹ đư

Đồng Tháp07/07/2026Nguyễn Văn Minh Thông (Trường Đại học Tiền Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dương từ nhỏ đã nuôi mộng trở thành người lính. Trong gia đình, ông nội là cựu chiến binh từng chiến đấu ở chiến trường miền Nam; bên ngoại có hơn 20 người công tác trong ngành công an. Thừa hưởng truyền thống ấy, ngay từ khi còn học cấp ba, Dương đã mặc thử bộ quân phục và ướm đôi giày công an của cậu với ánh mắt say mê. Khi tốt nghiệp cấp ba, cậu không chọn đại học mà tình nguyện đăng ký nghĩa vụ công an, sau đó được điều động về Phòng Cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cứu hộ cứu nạn – Công an tỉnh Hòa Bình. Ngay từ đầu, Dương đã hòa nhập nhanh chóng và tham gia nhiều vụ chữa cháy lớn, được lãnh đạo đánh giá cao.

Hình 1: Hằng ngày, mẹ Nguyễn Thị Anh đều ghé qua thăm mộ liệt sĩ Nguyễn Quý Dương.

Tháng 11 năm 2010, trong lúc cùng đồng đội cứu hỏa một vụ cháy lớn tại Công ty Nguyên Minh, huyện Yên Mông, thành phố Hòa Bình, tai nạn thảm khốc đã xảy ra. Nguyễn Quý Dương hy sinh, sáu đồng đội bị thương nặng. Buổi sáng hôm đó, Dương còn ghé nhà thăm mẹ, cầm điện thoại mẹ quên mang đến tận công ty đưa tận tay, rồi hai mẹ con hẹn chiều đi mua giày để bố con cùng đánh cầu lông. Đó là lần cuối cùng hai người gặp nhau. Mẹ Nguyễn Thị Anh kể lại: "Trước đây khi Dương còn sống, cuộc sống gia đình tôi rất sum vầy. Cứ mỗi lần thấy bóng con ở đầu ngõ, tôi lại mừng vui lắm. Có hôm nó về với khuôn mặt đầy khói đen, chỉ trông rõ đôi mắt, tôi thấy xót xa nhưng cũng tự hào về công việc của con".

Hình 2: Những bức ảnh của liệt sĩ Nguyễn Quý Dương chụp cùng gia đình và đồng đội

Mất đi người con trai duy nhất, vợ chồng mẹ sốc nặng, phải mất hai đến ba năm mới dần cân bằng lại cuộc sống. Sau đó, hai vợ chồng chạy chữa khắp nơi với mong muốn có thêm một đứa con, nhưng vì sức khỏe nên không thành. Chỉ khi điều đó không thực hiện được, mẹ mới bắt tay vào làm hồ sơ đề nghị phong tặng danh hiệu, theo vận động của địa phương và đơn vị của Dương. Tháng 12 năm 2014, quyết định phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được ký. Ngay khi biết tin, việc đầu tiên hai vợ chồng làm là lặng lẽ ra mộ thắp hương báo cho con. Trước mộ phần của Dương, mẹ nghẹn ngào nói: "Cũng vì những giọt máu hy sinh của con mà mẹ mới được như thế".

Mỗi ngày, dù bận hay rảnh, mẹ Nguyễn Thị Anh đều ghé qua nghĩa trang liệt sĩ Thịnh Lang. Hôm nào không vào được, đi ngang qua bằng xe máy mẹ vẫn dừng lại bấm một hai hồi còi – đó là cách mẹ hỏi thăm con mỗi ngày suốt hơn mười năm qua. Trong ngôi nhà nhỏ vẫn còn những cây đào và lồng chim mà Dương yêu thích; bộ bàn ghế đá giữa sân vẫn được giữ nguyên, vì đó là chỗ con trai hay ngồi ngắm hoa và nghe chim hót mỗi khi từ đơn vị trở về.

Hình 3: Chiếc mũ liệt sĩ Nguyễn Quý Dương đội trong ngày chiến đấu với “thần lửa” và anh dũng hi sinh.

Khi được hỏi về những ý kiến cho rằng sự hy sinh của Dương trong thời bình chưa thể sánh với các liệt sĩ trên chiến trường, mẹ bình thản chia sẻ: "Dù là thời chiến hay thời bình, các con hy sinh, nỗi đau mất con của các bà mẹ đều như nhau. Mỗi người lính hy sinh ở một hoàn cảnh khác nhau nhưng những giọt máu rơi xuống để đóng góp cho quê hương, Tổ quốc là không thể đong đếm". Quan điểm của mẹ không hề cứng nhắc hay phòng thủ, mà xuất phát từ trải nghiệm của chính người trong cuộc – một người mẹ đã nếm đủ đắng cay để hiểu rằng tình mẫu tử không có ranh giới thời đại.

Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Anh không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc rằng sự hy sinh vì Tổ quốc không bao giờ chỉ thuộc về một thời. Mẹ mất đi người con trai độc nhất giữa thời bình, nhưng chưa một ngày thôi tự hào về lựa chọn của Dương. Tên mẹ – Mẹ Việt Nam Anh hùng trẻ nhất nước – sẽ mãi gắn liền với hình ảnh một người phụ nữ kiên cường, lặng lẽ sống tiếp bằng ký ức và tình yêu thương không bao giờ vơi.

Nguồn:

https://laodong.vn/xa-hoi/phut-trai-long-cua-ba-me-viet-nam-anh-hung-tre-nhat-nuoc-nguyen-thi-anh-1072619.ldo

https://danviet.vn/ba-me-viet-nam-anh-hung-tre-nhat-nuoc-nguyen-thi-anh-noi-dau-mat-con-thoi-nao-cung-the-20210725233404965-d965901.html

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn