Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Bình
...Ầu ơ chiều chiều lại nhớ chiều chiều. Nhớ người áo vải, khăn điều vắt vai.."
Câu hò của người Mẹ miền Nam ru con như nỗi lòng Mẹ với ánh mắt nhìn xa xăm thương chồng, nhớ con của mẹ Nguyễn Thị Bình ở ấp Tần Quí (nay là ấp Tấn An) xã Long Thới, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre là thế. Qua lời kể của chị Nguyễn Thị Mia con dầu và cũng là người trực tiếp thờ cúng Mẹ và các liệt sĩ kể về quãng đời Mẹ.
Mẹ Nguyễn Thị Bình sinh năm 1907 (năm Kỷ Dậu) từ trần ngày 10 tháng 12 năm 2003 hưởng thọ 96 tuổi. Cuộc đời của Mẹ với biết bao nỗi gian truân. Mẹ sinh ra và lớn lên trên mãnh đất Long Thới rồi có chồng với người cùng quê tên là Phòng Văn Nhàn. Vợ chồng Mẹ cũng như bao người nông dân khác phải "Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" để đổi lấy miếng cơm manh áo.
Cuộc sống khó khăn đã rèn luyện nên bản lĩnh của người nông dân như ông Nhàn, sự chịu thương chịu khó của mẹ Bình. Hoàn cảnh càng khó khăn thì khát vọng sống càng mãnh liệt, đó cũng là động lực để hai Ông, Bà tham gia chống Pháp, đuổi Mỹ trên quê hương mình.
Chiến tranh đã đi qua hơn 1/3 thế kỷ. Chúng tôi là những người trưởng thành khi chiến tranh đã kết thúc, làm sao hiểu được chiến tranh ác liệt thế nào? Nhưng qua những gì được tập hợp, ghi chép lại trong lịch sử đấu tranh cách mạng của xã Long Thới, qua lời kể của chị Nguyễn Thị Mia - dâu của mẹ Bình tôi càng hiểu thêm về nỗi đau lòng Mẹ thương chồng, nhớ con thế nào.
"…Cuối tháng 7 năm 1947, chồng Mẹ, Ông Phòng Xuân Nhàn lúc đó là Đội trưởng đội Quân báo huyện Chợ Lách tổ chức cho các đồng chí Đỗ Văn Mận, Trần Văn Xuân, Trần Văn Phái lợi dụng lúc giặc sơ hở, tay không xông vào chiếm đồn Cái Gà giữa ban ngày, thu 11 súng và toàn bộ đan dược..." Chiến công ấy làm nức lòng nhân dân Long Thới. Và cũng từ đó xã Long Thời là địa bàn mà "quận Sơn" chú ý thường xuyên đưa lính đi cần quét tìm diệt du kích xã Long Thời. Qua những tên chỉ điểm bọn lính bảo an quận Chợ Lách đã ruồng bố bất được ông Phòng Xuân Nhàn là chồng Mẹ. Biết đây là người chỉ huy cướp súng đồn Cái Gà, chúng đánh đập, tra trấn ông dã man và bắn chết thả trôi sông. Xác ông trôi tấp vào bờ và được nhân dân vớt chôn ở giáp ranh xã Long Thới và xã Phú Sơn (Ông sinh năm 1906, hy sinh ngày 12 tháng 6 năm 1952, chức vụ Trung đội trưởng). Mẹ không thấy được mặt chồng đó là nỗi đau sâu thẩm của đời Mẹ và chết lặng khi nhìn 7 người con thơ dại. Từ đó trong những đêm dài lạnh vắng, lời ru con não lòng của Mẹ lại vang lên càng não lòng hơn:”.. Ầu ơ! Chiều chiều lại nhớ chiều chiều; Nhớ người áo vải khăn điều vắt vai.....”
Một thân, một mình với kiếp tá điền cơ cực khốn khổ, Mẹ đã nuôi dạy các con nên người tiếp tục noi gương cha tham gia kháng chiến chống Mỹ. Biết Mẹ là gia đình cách mạng bọn Trưởng ấp, Xã trưởng càng làm khó Mẹ nhiều hơn khi biết các anh, chị, con của Mẹ đã đi vào vùng giải phóng tham gia cách mạng. Nhà Mẹ chúng đốt, phá lúc nào cũng được, tùy theo lúc chúng vui hay buồn. Thế nhưng Mẹ phải cắn răng chịu đựng chỉ mong sao cho các con, cháu của Mẹ được bình yên, nối tiếp truyền thống ông cha đi đánh giặc giải phóng quê hương thống nhất đất nước.
Nhưng chiến tranh! Một lần nữa đã cướp đi người con thân yêu của Mẹ. Anh Phòng Xuân Thọ sinh năm 1941 tham gia bộ đội huyện Chợ Lách đã anh dũng hy sinh trong trận đánh bọn biệt kích tại xã An Phước, tỉnh Vĩnh Long vào ngày 6 tháng 12 năm 1962, xác anh bọn chúng kéo về phơi nắng ở Phụng Châu xã Sơn Định rồi vùi thây tại đó. Biết tin con bị bắn chết nhưng Mẹ không có cách gì nhận xác con về chôn cất chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng. Đến ngày 16 tháng 10 năm 1968, Mẹ lại được tin báo cháu nội của Mẹ là anh Phòng Xuân Việt sinh năm 1951, chiến sĩ Tiểu đoàn 516 tỉnh Bến Tre đã hy sinh trong trận đánh với địch tại xã Tần Hào huyện Giồng Trôm và tin dữ cuối cùng lại đến với Mẹ khi chỉ còn hơn 20 ngày nữa là ngày giải phóng đất nước 30 tháng 4 năm 1975. Ngày 08 tháng 3 năm 1975, anh Phòng Xuân Hòa sinh năm 1952, cháu nội của Mẹ đã hy sinh tại quê nhà xã Long Thới khi anh là chiến sĩ du kích xã. Nỗi đau nối tiếp nỗi đau lòng Mẹ như thắt lại.
Hòa bình lập lại, được sự giúp đỡ của chính quyền các cấp, Mẹ đã qui tập hài cốt chồng, con, cháu về nghĩa trang liệt sĩ huyện Chợ Lách.
Bốn mươi năm cuộc chiến đã đi qua, Mẹ đã sống trong tình yêu thương của con, chấu trưởng thành nối tiếp truyền thống ông, cha để xây dựng quế hương ngày càng giầu đẹp nhưng nỗi lòng của Mẹ bao la như trời biển làm sao báo đấp hết. Nhưng Mẹ đã vui, vui nơi cõi vĩnh hằng khi sum hợp cùng ông, con, cháu mà khi hy sinh Mẹ không gặp mặt. Nỗi đau lòng Mẹ đã vơi. Cuộc đời của Mẹ là như thế, Mẹ xứng đáng là Mẹ Việt Nam anh hùng.
Ngày 16 tháng 12 năm 2014 Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã có Quyết định số 3346/QĐ truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng cho mẹ Nguyễn Thị Bình quê ấp Tân An, xã Long Thới, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre.



