Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Chiếm
Đó là lời căn dặn của mẹ Chiếm với con cháu trong gia đình, lúc sinh thời cũng như trước lúc Mẹ sắp “đi xa”. Đã hơn 16 năm rồi, chúng con “xa mẹ”. Mẹ đi theo 38 người thân của Mẹ, những người con ưu tú của quê hương đã anh dũng hy sinh vì độc lập tự do của dân tộc. Lời căn dặn của Mẹ năm nào giờ đây con cháu của Mẹ vẫn mãi mãi khắc ghi và xem đó là đạo lý và lẽ sống ở trên đời. Chú Phụng, người con thứ năm của Mẹ, trước đây cũng từng đi kháng chiến, nay là Trưởng ấp Sơn Long, đã tự hào nói với chúng tôi như vậy, khi kể về Mẹ và truyền thống gia đình.
Mẹ Nguyễn Thị Chiếm, nếu còn sống thì đến năm 2015 Mẹ được 106 tuổi. Gia đình Mẹ có sáu người thì cả sáu người đều tham gia cách mạng và ba người đã anh dũng hy sinh, được công nhận là liệt sĩ. Chồng Mẹ, ông Huỳnh Thiên Kim hy sinh thời chống Pháp. Năm 1957, người con thứ tư của Mẹ anh Huỳnh Thiên Bụi đi trinh sát tiểu đoàn 307, hy sinh trong trận càn “dừa đỏ” năm 1971 ở Trà Vinh. Người con thứ bảy anh Huỳnh Văn Bảy, sau Đồng Khởi năm 60 đi bộ đội, giữ chức vụ thượng sĩ, hy sinh năm 1971 (sau liệt sĩ Huỳnh Thiên Bui một tháng) ở Ba Vát. Chú Năm Phụng kể tiếp...
Mọi chuyện xảy ra bắt đầu từ năm 1947 sau khi “Bộ đội ông Cống” về đánh địch ở Hàm Long – Châu Thành. Giặc Pháp ruồng bố, bắt bớ những người chúng tình nghỉ có tham gia cách mạng. Chúng bắt được chồng Mẹ và giết chết ngay tại chỗ. Thằng Trâu – tên tay sai ác ôn còn “lùa” cả gia đình Mẹ xuống sông Hàm Luông định xả súng bắn chết hết...Nhưng may mắn thay, tên chỉ huy người Pháp lại ngăn cản không cho nó thực hiện tội ác.
Chồng chết, nhà cửa bị giặc đốt cháy, để tránh sự trả thù của bọn tay sai ác ôn, mẹ đã dẫn các con về Sơn Định - Chợ Lách. Ra đi với hai bàn tay trắng, không đất đai, nhà cửa để nương thân. Long đong phiêu bạt để kiếm sống mẹ phải đi làm mướn, còn các con thì đi ở đợ cho người khá giả. Trăm bề cơ cực, tất cả 14 lần mẹ đã dời nhà để tìm chỗ nương thân. Thậm chí có lúc Mẹ "xin ở đậu người ta cũng không cho, vì nghĩ là gia đình của Mẹ có dính líu đến Cộng sản”. Cuộc đời Mẹ tưởng chừng như đi vào ngõ cụt. Nhưng nghĩ đến cảnh chồng bị giặc giết dã man, những người thân đã lần lượt ngã xuống để bảo vệ quê hương đất nước... đã tạo cho Mẹ niềm tin và sức mạnh. Mẹ đã động viên các con mình lên đường đi làm cách mạng. Mẹ thường căn dặn: "Các con chở quên thù nhà nợ nước”. Mẹ nói “Các con đi hai đứa thì Mẹ cũng ôm 05 cục gạch, đi bốn đứa thì Mẹ cũng ôm 05 cục gạch, các con cứ yên lòng mà ra đi” (vì lúc đó bọn giặc đang đóng bớt, chúng bắt Mẹ đi ôm gạch) Mẹ đã nhất quyết: “Con của mẹ, đứa nào đi theo giặc thì mẹ không nhìn là con nữa”. Nghe lời Mẹ dặn, cả bốn người con của Mẹ đã lên đường “rửa nhục cho nước, trả thù cho cha”. Mẹ ở nhà dù tuổi cao sức yếu vẫn hăng hái đi làm liên lạc, vận động bà con trong vùng quyền góp lương thực, tiền bạc để ủng hộ cách mạng, không ngại hy sinh gian khó. Ba Vát, Mỏ Cày, Trà Vinh, Măng Thít, địa danh nào cũng có in dấu chân của Mẹ. Có lần đi liên lạc từ Ba Vát trở về, đến chợ Huyện thì Mẹ cùng một số đồng bào bị giặc “lùa” ra chợ xem mặt những người cách mạng mà chúng mới bắt được. Lúc đó trong mình của Mẹ quấn đầy cờ và truyền đơn của cách mạng. Mẹ rất lo sợ nhưng bọn lính không phát hiện được gì.
Với tấm lòng yêu nước, thương dân, căm thù giặt sâu sắc, tin tưởng vào ngày mai thắng lợi của cách mạng, mẹ Chiếm đã cùng với các con của Mẹ đi suốt chiều dài lịch sử của hai cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc của dân tộc ta. Nhờ sự gan dạ, mưu trí, đã bao phen giúp Mẹ thoát khỏi nanh vuốt của kẻ thù, trái lại còn làm cho giặc mất ăn, mất ngủ. Vì thế bọn lính ở Sơn Định lúc đó đã kiêng nể, gọi Mẹ là “con cá trê núi nằm vùng”...
Giờ đây, chiến tranh đã lùi vào dĩ vãng, quê Mẹ cũng đang từng ngày thay da đổi thịt. Để có được cuộc sống hạnh phúc như hôm nay, đã có biết bao người không tiếc máu xương, sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập tự do cho Tổ quốc và mẹ Nguyễn Thị Chiếm, là hiện thân của tất cả sự hy sinh cao đẹp đó trên đời này.
Mẹ Nguyễn Thị Chiếm qua đời vào năm 1984.



