Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Cúc – Người mẹ quê lúa Tiền Hải
Tác giả: Trần Thị Thu Hiền
Trong những trang sử về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng, có những người mẹ đã phải chịu đựng nỗi đau mất con nhưng vẫn lặng lẽ sống, gìn giữ ký ức về những người đã nằm lại cho Tổ quốc. Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Cúc, quê xã Nam Thanh, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình, là một người mẹ như thế. Ở tuổi 90, mẹ mang theo ký ức của một đời người và nỗi đau không thể phai mờ về hai người con đã hy sinh, trở thành liệt sĩ.
Tiền Hải là vùng quê ven biển của Thái Bình, nơi người dân bao đời gắn bó với đồng ruộng, với những mùa lúa và cuộc sống cần cù. Trong các cuộc kháng chiến, cũng như nhiều làng quê miền Bắc, Tiền Hải có biết bao người con lên đường nhập ngũ, đi chiến trường hoặc tham gia các lực lượng phục vụ kháng chiến.
Trong dòng người ấy có những người con của mẹ Nguyễn Thị Cúc.
Đối với người mẹ, ngày con lên đường thường là một ngày vừa tự hào vừa chất chứa lo âu. Mẹ hiểu rằng con mình ra đi là để thực hiện nghĩa vụ với quê hương, đất nước, nhưng trong sâu thẳm trái tim, mẹ vẫn mong một ngày con trở về.
Chiến tranh, tuy nhiên, đã không cho tất cả những người lính ấy cơ hội trở lại.
Hai người con của mẹ Nguyễn Thị Cúc đã hy sinh. Hai lần mẹ phải nhận tin dữ, hai lần mái nhà quê lúa thiếu đi một người con. Những người con ấy ra đi khi tuổi đời còn trẻ, mang theo tuổi xuân và ước vọng của mình vào cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Với một người mẹ, mất đi một người con đã là nỗi đau lớn. Mất đi hai người con là một sự mất mát không thể diễn tả bằng lời.
Nhưng những hy sinh ấy cũng chính là một phần của lịch sử Tiền Hải và của lịch sử dân tộc. Trong những năm tháng chiến tranh, hàng triệu gia đình Việt Nam đã phải sống trong cảnh chia ly. Người cha, người chồng, người con lên đường; người mẹ, người vợ ở lại chờ đợi. Có những người trở về với thương tật trên cơ thể, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Bởi vậy, khi nhắc đến một liệt sĩ, chúng ta cũng cần nhớ đến người mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng người liệt sĩ ấy.
Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với những hy sinh lớn lao của các mẹ. Đó là sự tri ân dành cho những người phụ nữ đã góp phần vào sự nghiệp bảo vệ đất nước bằng chính những gì quý giá nhất của cuộc đời mình.
Mẹ Nguyễn Thị Cúc cũng như bao người mẹ khác không trực tiếp xuất hiện trong những trang sử về các chiến dịch lớn. Nhưng phía sau mỗi chiến dịch, mỗi trận đánh, mỗi người lính hy sinh đều có một gia đình phải chịu đựng mất mát.
Có những bà mẹ giữ lại chiếc áo cũ của con.
Có người mẹ giữ những bức thư cuối cùng.
Có người mẹ cả đời vẫn nhớ tiếng bước chân của người con từng trở về sau một ngày lao động.
Và cũng có những người mẹ phải sống trọn phần đời còn lại với một sự thật rằng người con mình mong ngóng sẽ không bao giờ trở về nữa.
Mẹ Nguyễn Thị Cúc đã đi qua những năm tháng như thế.
Hôm nay, quê hương Tiền Hải đã đổi thay. Những cánh đồng vẫn trải dài, những con đường làng ngày càng khang trang, cuộc sống của người dân ngày một tốt đẹp hơn. Không còn tiếng bom đạn của chiến tranh, những thế hệ trẻ được lớn lên trong hòa bình.
Nhưng trên mảnh đất bình yên ấy vẫn còn những người mẹ đã dành cả cuộc đời để nhớ về những người con đã hy sinh.
Hai người con của mẹ Nguyễn Thị Cúc đã nằm lại trong chiến tranh, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ vẫn sống trong ký ức gia đình, quê hương và lòng biết ơn của đất nước.
Câu chuyện về mẹ nhắc chúng ta rằng hòa bình hôm nay không phải món quà tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và nước mắt của biết bao thế hệ.
Và trong những giọt nước mắt ấy có nước mắt của những người mẹ.
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Cúc – người mẹ quê lúa Tiền Hải – là một hình ảnh bình dị mà thiêng liêng của người mẹ Việt Nam: sinh con, nuôi con, tiễn con ra trận và rồi mang nỗi nhớ con suốt phần đời còn lại.
Nhớ về mẹ cũng là nhớ về hai người con liệt sĩ của mẹ, nhớ về những người con của quê hương Tiền Hải đã không trở về, và hơn hết là biết trân trọng nền hòa bình mà các thế hệ đi trước đã phải hy sinh rất nhiều mới giành được.



