MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ HAI – ƯỚC MONG GIẢN DỊ GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Sinh năm 1939, ngụ ấp Kinh 2B, xã Phước Lập, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hai chịu nỗi đau mất chồng và người con trai duy nhất trong chiến tranh. Ở tuổi 75, mẹ vẫn cần cù lao động với ước mong sống tự lập, không phiền con cháu.
Chồng mẹ – liệt sĩ Phạm Văn Châu – hy sinh năm 1972 khi mẹ mới 35 tuổi. Một năm sau, người con trai duy nhất là liệt sĩ Phạm Văn Bò tiếp bước cha vào bộ đội và cũng ngã xuống khi mới 17 tuổi.
Giữa cảnh chiến tranh khốc liệt, mẹ vừa nuôi con vừa âm thầm nấu cơm tiếp tế bộ đội. Khi đất nước hòa bình, niềm vui sum họp không còn trọn vẹn vì chồng con đã vĩnh viễn ra đi. Dù vậy, mẹ vẫn gắng gượng nuôi các con trưởng thành, tuổi già vẫn đi mua phế liệu để tự lo cuộc sống.
Ước mong của mẹ thật giản dị: giá như chiến tranh sớm kết thúc để gia đình được sống những ngày sum họp. Độc lập đã về, nhưng những người thân yêu nhất không còn nữa. Nỗi nhớ ấy theo mẹ suốt cuộc đời, trở thành ký ức không thể phai mờ.


