Bài viết

Mẹ Việt Nam Anh Hùng-Nguyễn Thị Hoa

Huế30/08/2026Phạm Bảo Hân (Đoàn Xã Phú Trạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” đầy ý nghĩa của Trung ương Đoàn, là một người con may mắn được sinh ra và lớn lên ngay trên mảnh đất Quảng Bình giàu truyền thống cách mạng, em bước vào lớp 10 với lòng tự hào và lòng biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh. Mỗi ngày đi học, nhìn ngắm dòng sông Gianh thanh bình soi bóng những xóm làng trù phú, em lại nhớ về những câu chuyện lịch sử hào hùng mà ông bà thường kể. Khi tìm hiểu các nhóm nhân vật khai thác của Đề án, trái tim em đã vô cùng xúc động trước hình ảnh của Mẹ Hoa — một người mẹ Quảng Bình bình dị nhưng kiên trung, đã dùng cả tuổi thanh xuân của mình để bám sông, bám bến, thầm lặng chèo đò đưa bộ đội qua sông dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù.Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước khốc liệt, khúc sông Gianh chảy qua Quảng Bình chính là một "tọa độ lửa" trọng điểm. Để ngăn chặn nguồn chi viện từ hậu phương miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam, đế quốc Mỹ đã điên cuồng trút xuống lòng sông này hàng vạn tấn bom đạn. Mẹ Hoa kể lại, những năm ấy, mặt nước sông Gianh hiếm khi nào được lặng sóng, dòng nước xanh ngắt bị bom cày xới trở nên đỏ ngầu bùn đất, khói thuốc súng khét lẹt bao phủ cả không gian. Khi ấy, mẹ đang ở độ tuổi đôi mươi mười tám, bất chấp hiểm nguy rình rập, mẹ đã tình nguyện nhận nhiệm vụ chèo chiếc đò nan thầm lặng đưa đón cán bộ giao liên, bộ đội chủ lực và vận chuyển lương thực, vũ khí qua sông.Kỷ niệm khiến mẹ Hòa khắc cốt ghi tâm suốt cuộc đời là một chuyến đò định mệnh vào đêm mùa đông năm 1967. Hôm ấy, mẹ nhận lệnh chở một toán chiến sĩ đặc công mang theo nhiều tài liệu mật quan trọng sang sông. Khi đò ra đến giữa dòng, pháo sáng của máy bay địch bất ngờ bùng lên rực trời, pháo hạm đội từ biển bắn vào nổ vang dội, nước sông bắn lên tung tóe làm chiếc đò nan chao đảo dữ dội.Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, mẹ không một chút run sợ. Sự mưu trí và can trường đã giúp mẹ nhanh chóng hướng dẫn các chiến sĩ áp sát vào mạn thuyền để giảm trọng tâm, còn bản thân mẹ rướn người, dồn hết sức lực vào đôi tay ra sức chèo lái, lợi dụng những bụi lục bình và bóng tối ven bờ để ẩn nấp. Ngay khi địch vừa ngơi bom, mẹ lập tức chèo nhanh đưa toàn bộ chiến sĩ và tài liệu cập bến an toàn. Không chỉ chèo đò, ngôi nhà nhỏ bên bến sông của mẹ còn là trạm dừng chân an toàn, là nơi mẹ tự tay nấu những bát cháo hành ấm lòng, chăm sóc cho bao chiến sĩ bị thương hồi phục để tiếp tục ra trận.Chiến tranh lùi xa, đôi bàn tay chèo đò bám bến năm xưa của mẹ Hoa giờ đây đã chằng chịt những vết chai sần, đồi mồi và hằn sâu vết dấu của thời gian. Mỗi khi có ai hỏi về những hy sinh thầm lặng ngày ấy, mẹ chỉ cười hiền hậu rồi bảo: "Thời chiến tranh ai cũng thế con ạ. Nhìn thấy đất nước bị chia cắt, bộ đội gian khổ thì mình đâu thể ngồi yên. Còn sức thì còn chèo, còn giúp được cách mạng thì lòng mới thanh thản". Câu nói giản dị nhưng chứa đựng lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ "gan vàng dạ ngọc".Khúc sông Gianh quê em ngày nay đã thay da đổi thịt, những cây cầu vững chãi mọc lên thay thế cho những bến đò xưa, sóng nước lại thanh bình vỗ về bờ bãi. Mẹ Nguyễn Thị Hoa giờ đây đã là một cụ già tóc bạc phơ, ngày ngày sống vui vầy bên con cháu dưới bầu trời hòa bình, tự do.Đối với một học sinh lớp 10 như em, câu chuyện của mẹ Hòa chính là một trang sử sống động, là bài học vô giá về tinh thần yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Được sinh ra trên mảnh đất Quảng Bình anh hùng, em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật giỏi và rèn luyện bản lĩnh đạo đức để tiếp nối ngọn lửa kiên trung của mẹ, quyết tâm đem sức trẻ dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn