Mẹ VNAH NGUYỄN THỊ HOA: NGƯỜI NỮ DU KÍCH BẤT KHUẤT CHÍ HÒA
Hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” là một học sinh mới bước vào lớp 10, em rất muốn làm một bài dự thi thật ý nghĩa. Em vốn là người con quê ở Thanh Hóa, nhưng hiện tại lại đang theo học tại trường Quang Trung ở tỉnh Quảng Bình. Dù học tập ở xa quê, trong lòng em lúc nào cũng tự hào về quê nhà xứ Thanh. Qua quá trình tìm hiểu sách báo và các tư liệu lịch sử về quê hương, em đã biết đến câu chuyện vô cùng xúc động của bác Nguyễn Thị Hoa – một người đáp ứng đầy đủ các tiêu chí nhân vật lịch sử mà Đề án đang tìm kiếm Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”. Theo các tài liệu ghi chép lại, năm 1965, khi mới có 18 tuổi – nghĩa là chỉ lớn hơn tuổi của học sinh lớp 10 tụi em bây giờ một chút thôi, bác Nguyễn Thị Hoa đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Thanh Hóa Đội TNXP Thanh Hóa đầu tiên vào Trường Sơn. Bác được phân công ngay vào đơn vị bám trụ bảo vệ cầu Hàm Rồng Cầu Hàm Rồng. Thời đó, cây cầu này là huyết mạch giao thông độc đạo để chuyển hàng vào miền Nam nên bị máy bay Mỹ tập trung ném bom dữ dội lắm. Là một thanh niên xung phong, công việc của bác Hoa và đồng đội cực kỳ nguy hiểm. Cứ hễ dứt tiếng bom là các bác phải lao ngay ra khỏi hầm để cuốc đất san lấp hố bom, vác tà vẹt sửa đường ray, có khi còn phải rà phá cả bom nổ chậm để cho xe chở quân nhu kịp chạy qua cầu. Trong một trận đánh rất ác liệt vào đầu tháng 4 năm 1965, lúc bác Hoa đang cùng mọi người khênh những thanh tà vẹt nặng để vá đường ray dưới chân cầu thì một quả bom bất ngờ nổ tung ngay gần đấy. Sức ép của bom hất văng bác vào vách đá khiến bác ngất đi. Lúc tỉnh dậy ở trong trạm y tế dã chiến, bác bàng hoàng nhận ra mình đã vĩnh viễn mất đi một phần chân phải vì mảnh bom găm sâu quá. Thế là từ một cô gái trẻ khỏe, bác chính thức trở thành thương binh. Lúc ấy bác sĩ bảo bác đi về tuyến sau để chữa trị, nhưng bác Hoa khóc dữ lắm, nhất quyết đòi ở lại chiến trường. Bác bảo với chỉ huy là: "Chân em hỏng nhưng tay em còn khỏe, mắt em còn sáng. Cho em ở lại tiếp đạn, vá bao gạo phục vụ chiến đấu. Cầu chưa thông, xe chưa chạy thì em chưa về!". Cuối cùng bác được chấp nhận và cứ thế bám trụ chiến đấu đến ngày đất nước hòa bình.Bây giờ chiến tranh đã lùi xa, bác Nguyễn Thị Hoa đã là một bà lão tóc bạc phơ, chân đi tập tễnh mỗi khi thời tiết thay đổi. Nhưng qua báo chí thì em biết bác vẫn không nghỉ ngơi, bác vẫn luôn tích cực tham gia vào Hội cựu thanh niên xung phong tại thành phố Thanh Hóa để đi dọn dẹp nhà bia di tích Nhà bia di tích lịch sử và kể chuyện ngày xưa cho các anh chị đoàn viên nghe nhằm giữ lửa truyền thống. Đọc xong câu chuyện về bác Nguyễn Thị Hoa, một đứa con xa quê như em cảm thấy rất xúc động và tự hào về truyền thống anh hùng của xứ Thanh. Dù đang học tập dưới mái trường cấp 3 Quang Trung tại Quảng Bình, em tự hứa sẽ luôn chăm chỉ học hành thật tốt để xứng đáng với xương máu của những người đi trước như bác Hoa, và sau này lớn lên có thể góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp


