Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị Nghách”
Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị Nghách”
Mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nguyễn Thị Nghách” là biểu tượng cao đẹp của sự hy sinh và tình yêu Tổ quốc. Người đã tiễn hai người con ra tiền tuyến, chính là liệt sĩ Đặng Ngọc Thóc (1936) và liệt sĩ Đặng Văn Bằng (1947). Dù cho người con đã ra đi nhưng mẹ vẫn sống hiên cường, khi chịu đựng nỗi đau và mất mát to lớn. Chiến tranh đã qua, nhưng mẹ vẫn sống, tiếp tục chứng kiến sự đổi mới và phát triển của đất nước qua từng ngày. Sự hy sinh của mẹ đã trở thành “tượng đài sống”, nhắc nhở cho thế hệ sau về đạo lý “uống nước nhớ nguồn” và sự biết ơn sâu sắc. Mặc dù những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc thiêng liêng, mẹ Nghách đã tiễn hai người con thân yêu của mình ra chiến trường. Trong suốt thời gian các anh nơi xa quê hương, tìm lại sự bình yên cho quê hương và Tổ quốc, thì mẹ dù cho các anh đã lên đường nhưng ở nhà mẹ Nguyễn Thị Nghách vẫn luôn ngóng chờ tin tức của hai anh. Và nỗi đau lớn nhất của đời mẹ đó đến khi lần lượt nhận tin dữ: anh Bằng hy sinh năm 1966 tại Bình Phước và anh Thức hy sinh năm 1970 tại Tam Đảo. Nỗi đau mất con đau đến nghẹn lòng, nhưng mẹ vẫn nén nỗi buồn ấy vào một góc nhỏ trong tâm hồn, rồi tiếp tục cố gắng mạnh mẽ, tấm hậu phương vững chắc. Năm 2014, mẹ Nghách vinh dự được phong tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng”. Đây là sự ghi nhận xứng đáng cho những hy sinh to lớn của mẹ. Sự hy sinh, nỗi đau của mẹ Nghách là minh chứng rõ ràng nhất về giá trị của hòa bình hôm nay. Năm tháng thoi đưa, mẹ đã bước qua tuổi xưa nay hiếm. Dù thời gian làm mái tóc bạc màu, đôi mắt đã mờ theo thời gian, nhưng trong tiềm thức mẹ vẫn luôn nhớ và nhắc tên hai người con liệt sĩ cũ. Mỗi lần nhớ con, mẹ lại nhớ con dâu (Châu Thị Yến) cùng di ảnh của liệt sĩ Đặng Văn Bằng để ngắm nhìn cho nguôi ngoai nỗi nhớ. Hình ảnh người mẹ già tay đã run, mắt đã dần mờ, run run và bàn tay gầy guộc khắc sâu trong tâm ảnh đã làm lay động trái tim của bao người. Nỗi mong chờ con trở về, cửa cổng gia đình đoàn tụ là ước mơ giản dị và nhất của mẹ.
Mẹ Nguyễn Thị Nghách là tấm gương sáng về lòng yêu nước và đức tính hy sinh, dũng cảm. Mẹ là niềm tự hào của thế hệ hôm nay. Chúng ta được sống độc lập, tự do, hạnh phúc đều phải nhớ công lao to lớn của mẹ Việt Nam Anh Hùng. Mẹ mãi mãi là tượng đài bất tử về tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý, tình yêu đó gắn liền với tình yêu Tổ quốc vĩ đại.


