Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Suốt

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Suốt (quê ở Quảng Bình) là biểu tượng bất khuất của lòng yêu nước và lòng quả cảm trong kháng chiến chống Mỹ. Dù ở tuổi gần 60, mẹ vẫn bất chấp bom đạn hiểm nguy, kiên cường một mình chèo đò đưa bộ đội, cán bộ và vận chuyển vũ khí qua sông Nhật Lệ. Với tinh thần thép "thà chết chứ không chịu mất nước", mẹ đã chèo hàng nghìn lượt đò dưới làn mưa bom bão đạn và vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1967. Mẹ anh dũng hy sinh n

TP. Hồ Chí Minh08/07/2026Đoàn Khoa Luật (Đoàn Trường Đại học Tài chính - Marketing)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Suốt

MẸ SUỐT – TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ BÊN DÒNG NHẬT LỆ

Trong khúc tráng ca của dân tộc Việt Nam, có những cái tên không cần đến vũ khí hiện đại để trở thành huyền thoại. Mẹ Nguyễn Thị Suốt (Mẹ Suốt) là một minh chứng vĩ đại cho lòng quả cảm của người phụ nữ Việt Nam. Hình ảnh người mẹ già tóc bạc trắng, tay chèo vững vàng giữa làn mưa bom bão đạn trên dòng sông Nhật Lệ đã khắc sâu vào tâm khảm nhiều thế hệ, trở thành biểu tượng của sự kiên trung và đức hy sinh.

Người Chèo Đò Huyền Thoại Giữa Tâm Bão

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt nhất (1964 – 1966), vùng đất Quảng Bình trở thành tuyến lửa, nơi gánh chịu sức công phá khủng khiếp của không quân Mỹ. Bến đò Bảo Ninh, nơi con sông Nhật Lệ chảy qua, trở thành huyết mạch giao thông quan trọng để tiếp tế lương thực, vũ khí và vận chuyển cán bộ, bộ đội từ phía Bắc vào chiến trường miền Nam.

Ở tuổi xế chiều, khi đáng lẽ phải được nghỉ ngơi, Mẹ Suốt lại chọn cho mình một nhiệm vụ nguy hiểm nhất: chèo đò đưa quân qua sông. Mỗi chuyến đò của mẹ không chỉ chở người, mà còn chở cả hy vọng và niềm tin về một ngày thống nhất. Bất kể ngày đêm, bất kể bom rơi đạn lạc, con đò nhỏ của mẹ vẫn cần mẫn ngược xuôi trên dòng Nhật Lệ đầy sóng gió.

Một Lời Khẳng Định, Một Lòng Sắt Son

Sức mạnh nào đã giúp một người phụ nữ lớn tuổi có thể đối diện với tử thần mỗi ngày? Câu trả lời nằm chính trong sự bình thản đến lạ kỳ của mẹ. Khi được hỏi về sự nguy hiểm, mẹ đã trả lời một cách đanh thép, trở thành câu nói bất hủ trong lịch sử:

"Chết thì chịu chết, chứ không chịu mất nước."

Lời nói ấy không hề chứa đựng sự phô trương, nó là tiếng lòng của cả một thế hệ người Việt Nam thời bấy giờ: thà hy sinh tất cả để giữ lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Mẹ không sợ đạn bom, mẹ chỉ sợ đất nước rơi vào tay giặc. Tinh thần ấy đã lan tỏa, tiếp thêm sức mạnh cho biết bao thế hệ bộ đội, dân quân khi đặt chân lên con đò của mẹ.

Sự Hy Sinh Anh Dũng

Năm 1967, vì những đóng góp to lớn và sự quả cảm phi thường, Mẹ Suốt vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng số phận nghiệt ngã đã không để mẹ chứng kiến ngày đất nước trọn niềm vui.

Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một đợt ném bom dữ dội của máy bay Mỹ xuống bến đò Bảo Ninh, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh ngay trên con thuyền quen thuộc của mình. Mẹ ra đi, nhưng hình ảnh mẹ vẫn sống mãi qua những vần thơ của nhà thơ Tố Hữu:

"Lặng nghe mẹ kể ngày xưa

Chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình

Mẹ rằng: Quê mẹ Bảo Ninh

Mênh mông sóng biển, lênh đênh mạn thuyền..."

Di Sản Của Mẹ

Hôm nay, đến thăm Đồng Hới, Quảng Bình, du khách vẫn thấy tượng đài Mẹ Suốt sừng sững bên dòng Nhật Lệ, tay vẫn chèo, mắt vẫn dõi theo con đò qua sông. Mẹ không chỉ là một cá nhân, mẹ là biểu tượng của tinh thần dân tộc – sự giao thoa giữa lòng yêu nước nồng nàn và tình yêu quê hương giản dị.

Mẹ Suốt đã dạy cho chúng ta rằng: Anh hùng không phải là người đứng trên cao, anh hùng là người biết chọn đúng con đường để đi, dù con đường ấy có đầy rẫy hiểm nguy. Câu chuyện về Mẹ Suốt sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp, soi sáng lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn