MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ (1)
Có những người trở thành huyền thoại bởi những chiến công ngoài chiến trường. Nhưng cũng có những người chưa từng cầm súng, chưa từng trực tiếp bước vào trận mạc, vậy mà sự hy sinh của họ lại khiến bao thế hệ phải cúi đầu kính phục. Với tôi, hình ảnh ấy hiện lên qua câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ của những người lính, mà còn lấy đi cả hạnh phúc của những người mẹ. Có những người mẹ tiễn một người con ra trận rồi mòn mỏi chờ ngày trở về. Nhưng cũng có những người mẹ tiễn hết người con này đến người con khác, để rồi cuối cùng chỉ còn lại những tờ giấy báo tử.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ là một người mẹ như thế. Sinh ra trên mảnh đất Điện Bàn giàu truyền thống cách mạng, mẹ đã chứng kiến đất nước chìm trong khói lửa suốt nhiều năm. Khi Tổ quốc cần, mẹ không ngăn cản con lên đường. Mẹ lặng lẽ chuẩn bị từng bữa cơm, vá lại từng manh áo, tiễn các con bằng nụ cười gượng gạo, rồi đứng trước hiên nhà dõi theo cho đến khi bóng các con khuất hẳn sau con đường làng. Thế nhưng, những người con ấy đã không trở về. Lần lượt, mẹ nhận tin chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc kháng chiến. Mười hai người thân lần lượt ngã xuống vì độc lập của Tổ quốc. Mười hai lần nỗi đau như xé lòng một người mẹ. Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau phải tiễn chính những đứa con mình mang nặng đẻ đau, rồi chỉ còn biết ôm di ảnh mà khóc trong lặng lẽ.
Có người hỏi vì sao mẹ vẫn có thể đứng vững sau từng ấy mất mát. Có lẽ, bởi trong trái tim của mẹ luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng, nếu con mình ngã xuống để đất nước được hòa bình thì sự hy sinh ấy không vô nghĩa. Mẹ khóc cho các con, nhưng chưa bao giờ hối hận vì đã nuôi dạy những người con biết sống vì Tổ quốc. Ngày chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, tiếng súng đã im nhưng khoảng sân trước nhà mẹ vẫn vắng bóng những bước chân thân thuộc. Mỗi bữa cơm, mỗi dịp giỗ Tết, những chiếc ghế trống vẫn nằm đó như nhắc về một thời máu lửa không thể nào quên. Người ta gọi mẹ là Mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng có lẽ, trước hết mẹ chỉ là một người mẹ bình thường đã chấp nhận đánh đổi hạnh phúc riêng để đất nước có được ngày hòa bình.
Mỗi lần nghĩ đến mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi lại hiểu rằng phía sau mỗi chiến thắng không chỉ có những người cầm súng, mà còn có những người mẹ lặng lẽ hy sinh cả cuộc đời mình. Chính họ đã làm nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam đi qua những năm tháng khốc liệt nhất và bước đến ngày hòa bình hôm nay.



