Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng - Nguyễn Thị Thứ

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ ( sinh năm 1904, theo giấy căn cước chế độ cũ mẹ sinh năm 1902) tại xóm Rừng ( thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, Quảng Nam), mẹ mất ngày 10/12/2010 tại TP. Đà Nẵng, đại thọ 106 tuổi.

Đắk Lắk16/04/2026Nguyễn Huỳnh Hân (Trường THPT Võ Thị Sáu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Việt Nam Anh hùng - Nguyễn Thị Thứ

Nguyễn Thị Thứ - Biểu tượng vĩnh hằng của Mẹ Việt Nam Anh hùng. Người mẹ vĩ đại với sự cống hiến, hy sinh vô bờ bến , là một biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam. Chín lần tiễn tiễn con ra trận – chín lần nhận thư báo tử của con. Mấy ai trên đời thấu được rằng nỗi đau của một người mẹ mất con phải chịu đựng từng ngày, để nó gặm nhắm từng thớ da, thớ thịt nó bi ai đến nhường nào. Nhưng người mẹ ấy lại lần lượt chứng kiến từng khúc ruột mà mình mang trong người một đi không trở lại.

“À ơi, hoa bay lên trời

Cây chi ở lại?

À ơi, hoa cải lên trời

Rau răm ở lại

Chịu lời đắng cay ”

( Quê Nhà - Trần Tiến)

Con người dù cho thân xác có chết đi nhưng linh hồn vẫn sống mãi trong tâm thức của người ở lại. Nỗi ám ảnh của chiến tranh là thế đấy, chúng tàn bạo cào xé linh hồn của những con người, kể cả khi nó đã kết thúc. Chín bát cơm đã nguội lạnh trong chính căn nhà của mẹ Nguyễn Thị Thứ là sự đánh đổi tình yêu và sự sống để đổi lại những tháng ngày không còn tiếng súng. Phải chăng thứ làm chiến tranh trở nên ám ảnh không phải máu lửa, cái chết hay sự lụi tàn mà nó nằm ngay ở trong tim những người ở lại. Ở tận cùng của sự mất mát, những người Mẹ Việt Nam anh hùng lại chính là những nạn nhân câm lặng của chiến tranh – nơi mà tình yêu không được kể bằng nước mắt mà bằng cái giá của hòa bình, bằng sự đánh đổi mạng sống của những người con - người lính. Qua đó, câu chuyện thời hoa lửa mà em muốn truyền tải ngày hôm nay là về người Mẹ Việt Nam Anh hùng - Mẹ Nguyễn Thị Thứ.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ ( sinh năm 1904, theo giấy căn cước chế độ cũ mẹ sinh năm 1902) tại xóm Rừng ( thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, Quảng Nam), mẹ mất ngày 10/12/2010 tại TP. Đà Nẵng, đại thọ 106 tuổi.

Năm 18 tuổi, mẹ lập gia đình. Xuất thân trong một gia đình đông con nghèo khó. Mẹ có 12 đứa con - cháu . Ngày tháng trôi qua và những đứa con của mẹ cứ thế lớn dần lên trong tình yêu thương, chở che của mẹ, bất chấp sự nghèo đói, bom rơi, đạn nổ,..

Vườn nhà mẹ rộng, có 5 căn hầm bí mật . Quanh vườn có nhiều cây xanh và cỏ, nuôi nhiều bò để ngụy trang. Lúc an toàn, mẹ Thứ và các con mở hé cửa hầm để mọi người dễ thở và khi có động thì lại giả vờ trong coi bò để chỉnh sửa, ngụy trang lại miệng hầm. Hằng đêm, mẹ để ngọn đèn sáng bên bàn thờ làm ám hiệu an toàn cho cán bộ, du kích đi về hoạt động. Bao đêm, mẹ thao thức canh chừng, hễ cứ mỗi lần các anh ở dưới hầm đi lên làm nhiệm vụ thì mẹ luôn làm sẵn một thau lá rau lang giã nhỏ trộn với lọ nồi để các anh ngụy trang. Trong những năm kháng chiến ác liệt ấy, hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích được gia đình mẹ Thứ chở che, chăm sóc..

Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và Mỹ, mảnh đất yêu thương ấy chìm trong khói lửa, ruộng khô, nhà cháy. Chứng kiến cảnh quân địch cày xới từng thớ ruộng từng mảnh đất nơi quê hương, trong đôi mắt đầy nếp nhăn ấy của mẹ lại bùng cháy lên ngọn lửa câm thù , chính ngọn lửa cháy bổng ấy đã truyền sang cho các con và các anh lần lượt lên đường. Ngày tháng cứ thế trôi qua, mẹ vừa nuôi giấu cán bộ vừa trong ngóng tin con mình.

Nhưng hạnh phúc không mỉm cười với mẹ. Mất mát đầu tiên là vào ngày 18/6/1948, anh Lê Tự Xuyến - chiến sĩ giao liên bị Pháp bắn tại đầu làng. Nước mắt mẹ chưa kịp vơi thì tin dữ lại tới, ngày 5/10/1948, anh Lê Tự Hàn hy sinh khi làm nhiệm vụ tải thương. Mười ngày sau, ngày 15/10/1948, anh Lê Tự Hàn (em) cũng đã hy sinh trong một lần chống càn. Chỉ trong 4 tháng, mẹ đã mất ba người con. Ngày 01/04/1954, anh Lê Tự Lem vừa tròn hai mươi tuổi lại hy sinh trong lúc chiến đấu. Cứ thế tháng ngày trôi đi nấm mộ này cỏ chưa kịp xanh thì mẹ lại phải đắp thêm nấm mộ khác cho con của mình. Nén nỗi đau thành ngọn lửa cách mạng, mẹ vẫn bền lòng kiên cường vượt qua sự mất mát ấy.

Đến năm 1954, cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc. Tưởng chừng như mọi thứ đã trở nên yên bình thì cuộc chiến tranh tàn khốc lại một lần nữa ập đến ngay trên mảnh đất quê hương này. Các con của mẹ noi gương các anh đi trước và một lần nữa lên đường tham gia đánh Mỹ, nhưng cũng từ đó các anh không bao giờ có thể quay về được nữa. Khi biết tin dữ mẹ đã khóc cạn nước mắt, quằn quại và nhói đau. Cứ thế sau đó những người con – cháu còn lại của mẹ cũng lần lượt hy sinh trong các cuộc chiến khác.

Qua hai cuộc kháng chiến, mẹ có 9 người con trai, 1 con rể và hai cháu ngoại là liệt sĩ. Người con gái đầu của mẹ là Lê Thị Trị bị giặc tra tấn trở thành thương binh. Mẹ Thứ trở thành người mẹ có nhiều con – cháu hy sinh nhất trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ.

Nén những dòng huyết lệ vào trong, nỗi đau của riêng mẹ đã hòa vào nỗi đau chung của quê hương đất nước. Cội nguồn của sự chịu đựng những mất mát chính là lòng câm thù quân cướp nước và bè lũ bán nước. Những kẻ đã cướp đi sự sống của các sinh mệnh trên đất nước này cướp đi sự hạnh phúc và bình yên, cướp đi những ước mơ chưa kịp lớn.

Ngày 10/12/2010, vào lúc 01 giờ 40 phút mẹ Thứ đã trút hơi thở cuối cùng, trường thọ ở tuổi 106. Sự đóng góp to lớn trong kháng chiến của gia đình mẹ đã được Nhà nước trao tặng Bảng vàng có công cách mạng, riêng mẹ được tặng Huân chương kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng nhất, Huân chương độc lập nhất. Ngày 17/12/1994, mẹ Nguyễn Thị Thứ vinh dự được nhà Nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ là biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh to lớn trong cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc của đất nước. Mẹ vĩ đại vì không chỉ chịu đựng nỗi đau mất con mà còn là sự hiến dâng cao cả cho lí tưởng cách mạng của toàn dân tộc.

Bây giờ mẹ đã đoàn tụ với gia đình. Tuy mẹ không còn nữa nhưng tên tuổi và lí tưởng sống sẽ mãi mãi luôn sáng ngời trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Những gì mẹ đã làm, đã trải qua, những cống hiến to lớn cho Tổ quốc sẽ mãi là một tấm gương sáng cho các thế hệ trẻ noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn