Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

Tây Ninh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ Năm sinh – năm mất: 1904 – 2010 Quê quán: Điện Bàn, Quảng Nam. Khi tôi còn nhỏ, tôi đã từng khóc khi đọc truyện về bà mẹ dắt chiếc đò ngang, ngày ngày chờ con. Lớn lên một chút, tôi lại khóc khi biết có một bà mẹ đã chờ suốt ba mươi năm, nhưng không phải chờ con về mà chờ được phép đi tìm con. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Mẹ Thứ sinh năm 1904, trên mảnh đất Điện Bàn – nơi dòng Thu Bồn phù sa đỏ đã bồi đắp nên những con người chịu thương chịu khó, nhưng cũng đầy kiên trung. Mẹ có chín người con: năm trai, bốn gái. Ai cũng bảo mẹ giàu phúc, nhưng chiến tranh đến mẹ lặng lẽ tiễn từng đứa lên đường. Không một lời giữ, chỉ dặn: “Đi giữ nước thì đi, nhưng nhớ hứa với mẹ một điều phải trở về. Thế rồi…người thứ nhất hy sinh. Rồi người thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm. Cả năm người con trai của mẹ Thứ – Nguyễn Văn Tứ, Nguyễn Văn Xê, Nguyễn Văn Chuốt, Nguyễn Văn Bảy, Nguyễn Văn Tốt – đều ngã xuống trên các chiến trường từ Quảng Trị đến Tây Nguyên, từ chiến dịch mùa xuân năm 1968 đến những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Nỗi đau chồng lên nỗi đau, nhưng mẹ chưa một lần gục ngã trước mặt người ngoài. Chỉ khi đêm xuống, mẹ lại ra bến sông Thu Bồn, dựng chiếc đò cũ, ngồi đến sáng. Hàng xóm bảo: “Bà ấy đợi con.” Thực ra, mẹ không hề biết các con đã hy sinh đến tận cuối đời. Người dân trong xã cố giấu mẹ, bởi sợ một người mẹ ở cái tuổi xưa nay hiếm không thể chịu nổi một lúc năm cái tang. Và mẹ Thứ đã sống trong niềm tin rằng “thằng nào rồi cũng về” suốt ba mươi năm sau chiến tranh. Hằng ngày, mẹ vẫn giặt áo cho các con, vẫn dọn mâm cơm chín bát – một bát mẹ, bảy bát cho bảy đứa con đã khuất. (Người con gái thứ năm của mẹ cũng hy sinh khi làm nhiệm vụ ở chiến trường miền Nam). Chỉ còn một người con gái sống sót, nhưng mẹ vẫn giữ thói quen ấy, như một nghi thức thiêng liêng giữa mẹ và các con. Năm 1993, khi mẹ gần 90 tuổi, các con cháu mới không thể giấu nổi nữa. Mẹ ngồi lặng người cả buổi. Rồi mẹ bảo: “Thì ra các con đã đi trước mẹ hết rồi… Vậy mà mẹ cứ đợi.” Không một tiếng khóc. Không một lời oán trách. Mẹ chỉ ra bến đò, lấy tay xoa lên mạn thuyền, rồi quay về nhà, thắp nén hương cho năm người con trai. Mẹ Nguyễn Thị Thứ qua đời năm 2010, thọ 106 tuổi. Bà là một trong số ít những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được phong tặng danh hiệu cao quý nhất và được chính phủ Việt Nam tổ chức lễ truy điệu trọng thể cấp quốc gia

Tôi chợt nhận ra: hôm nay, khi tôi được cắp sách đến trường, được mơ về tương lai, được cười đùa cùng bạn bè – đó là bởi đã có những người mẹ như mẹ Thứ gác lại phận làm mẹ, để đất nước có phận làm con. Và tôi tự nhủ, mỗi ngày sống tốt, mỗi hành động nhỏ cống hiến cho quê hương chính là cách tôi trả nghĩa những bà mẹ ấy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn