Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (6)
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước và sự hy sinh của người phụ nữ Việt Nam. Sinh ra tại Quảng Nam, mẹ đã tiễn 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại lên đường bảo vệ Tổ quốc, tất cả đều anh dũng hy sinh trong các cuộc kháng chiến. Dẫu phải gánh chịu nỗi đau mất mát không gì bù đắp, mẹ vẫn giữ vững niềm tin vào độc lập dân tộc và trở thành nguồn động viên to lớn cho hậu phương. Hình ảnh của mẹ được chọn làm nguyên mẫu xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh
Có những con người không cầm súng ra chiến trường nhưng sự hy sinh của họ còn lớn lao hơn bất kỳ chiến công nào. Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, của đức hy sinh và tình mẫu tử thiêng liêng. Cuộc đời của mẹ không chỉ là câu chuyện về một người phụ nữ bình dị ở miền quê Quảng Nam mà còn là bản anh hùng ca lặng lẽ, được viết bằng nước mắt, máu và lòng yêu nước vô bờ bến.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại làng Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay thuộc thành phố Đà Nẵng). Mẹ lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Cuộc sống của mẹ vốn giản dị như bao người phụ nữ Việt Nam khác: chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái và mong các con lớn lên khỏe mạnh, bình yên. Thế nhưng lịch sử đã đặt lên vai người mẹ ấy một thử thách mà không ai có thể tưởng tượng được.
Đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tiếng gọi của non sông vang lên cũng là lúc những người con của mẹ lần lượt lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mỗi lần tiễn con ra trận là một lần mẹ phải giấu nước mắt vào lòng. Mẹ hiểu rằng phía trước là hiểm nguy, nhưng mẹ chưa bao giờ ngăn cản bước chân của các con. Mẹ luôn động viên: "Đất nước còn chiến tranh thì các con phải làm tròn bổn phận với Tổ quốc."
Chiến tranh ngày một khốc liệt. Những lá thư báo tử lần lượt được gửi về căn nhà nhỏ. Người con trai đầu tiên hy sinh. Rồi người thứ hai. Người thứ ba cho đến người thứ chín. Không dừng lại ở đó, một người con rể và hai cháu ngoại của mẹ cũng lần lượt ngã xuống trên chiến trường. Tổng cộng, gia đình mẹ có 12 người thân là liệt sĩ, gồm 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại, một trong những trường hợp có số lượng người thân hy sinh nhiều nhất trong lịch sử các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Thật khó có ngôn từ nào diễn tả được nỗi đau ấy. Chín lần sinh con là chín lần mẹ gửi gắm hy vọng vào tương lai. Nhưng cũng chính chín lần ấy, mẹ phải lặng lẽ đón nhận tin dữ. Mỗi người con là một phần máu thịt. Mỗi tấm giấy báo tử là một nhát cắt vào trái tim người mẹ. Thế nhưng, trước nỗi đau chồng chất, mẹ không gục ngã. Mẹ vẫn kiên cường sống, vẫn tiếp tục làm hậu phương cho cách mạng, vẫn giữ trọn niềm tin rằng sự hy sinh của các con sẽ mang lại hòa bình cho dân tộc.
Người ta thường nói chiến tranh cướp đi tuổi trẻ của những người lính, nhưng chiến tranh cũng cướp đi tuổi già bình yên của những người mẹ. Những năm tháng cuối đời, căn nhà của mẹ trở nên vắng lặng. Không còn tiếng gọi mẹ của những người con, chỉ còn những di ảnh lặng lẽ trên bàn thờ. Dẫu vậy, trong ánh mắt hiền từ của mẹ vẫn ánh lên niềm tự hào. Mẹ chưa bao giờ than trách số phận hay oán hận chiến tranh bằng những lời cay đắng. Điều mẹ mong mỏi nhất là đất nước được hòa bình để sẽ không còn người mẹ nào phải chịu cảnh tiễn con đi mà không có ngày trở lại.
Chính bởi sự hy sinh to lớn ấy, năm 1994, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đặc biệt hơn, hình ảnh của mẹ đã được chọn làm nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam công trình cấp quốc gia nhằm tri ân hàng chục nghìn bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho độc lập dân tộc.
Mỗi lần đứng trước tượng đài ấy, tôi không chỉ nhìn thấy hình ảnh của riêng mẹ Nguyễn Thị Thứ mà còn thấy bóng dáng của biết bao người mẹ Việt Nam khác. Họ không nổi tiếng bởi những chiến công trên chiến trường, nhưng chính sự hy sinh âm thầm của họ đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc. Nếu người lính viết nên lịch sử bằng máu trên chiến trường thì những người mẹ đã viết nên lịch sử bằng những giọt nước mắt lặng thầm ở hậu phương.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ khiến tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng những việc làm lớn lao, mà còn được nuôi dưỡng từ sự hy sinh, lòng bao dung và đức kiên cường. Mẹ đã mất đi gần như tất cả những người thân yêu nhất, nhưng đổi lại là sự trường tồn của Tổ quốc, là nền hòa bình mà các thế hệ hôm nay đang được hưởng.
Thế hệ trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra trận, nhưng vẫn có trách nhiệm gìn giữ những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương. Học tập tốt, sống có trách nhiệm, biết yêu thương gia đình, góp sức xây dựng quê hương và đất nước chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người mẹ như Nguyễn Thị Thứ.
Có lẽ, thời gian sẽ làm phai mờ nhiều dấu tích của chiến tranh, nhưng câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ sẽ còn mãi với dân tộc Việt Nam như một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước. Hình ảnh người mẹ gầy gò đứng lặng trước bàn thờ những người con đã ngã xuống sẽ mãi nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát không gì có thể bù đắp. Và vì thế, mỗi người Việt Nam càng phải biết trân trọng hiện tại, gìn giữ hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người mẹ anh hùng.



