MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG - NGUYỄN THỊ THỨ
Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), quê ở thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, là một biểu tượng vĩ đại của sự hy sinh thầm lặng. Mẹ mang trong mình nỗi đau lịch sử khi có đến 9 người con đẻ, 1 con rể và 2 cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Mẹ là người mẹ có nhiều con cháu hy sinh nhất Việt Nam. Ngày nay, chân dung của mẹ đã được chọn làm nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lớn nhất cả nước, hiên ngang vươn cao t
Câu chuyện lịch sử: Chín bát cơm, chín đôi đũa và giọt nước mắt nuốt vào trong. Nếu lịch sử dân tộc Việt Nam được viết bằng máu và nước mắt, thì có lẽ những trang viết đau thương nhưng kiêu hãnh nhất đã thuộc về vùng đất cát trắng Quảng Nam, nơi Mẹ Thứ đã dâng hiến tất thảy những gì quý giá nhất đời mình cho Tổ quốc. Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, trái tim người nông dân nghèo ấy luôn mang nhịp đập của cách mạng. Trong suốt hai cuộc trường chinh, dưới những tán lá trong khu vườn nhà mẹ là 5 hầm bí mật do chính tay mẹ và các con đào trong đêm. Đã có những lúc mũi súng địch lạnh lẽo chĩa thẳng vào đầu, mẹ vẫn bình thản nhai trầu, lấy tấm thân gầy gò che giấu cho những chiến sĩ đang nín thở dưới lớp đất sâu. Không chỉ chở che cho cách mạng, mẹ còn tự tay chín lần tiễn những khúc ruột của mình ra trận với câu nói kiên định: “Nước còn giặc thì các con cứ đi”.
Thế nhưng, chiến tranh không phải là một câu chuyện lãng mạn. Từ năm 1948 đến năm 1974, chín lần mẹ nhận giấy báo tử. Đau đớn nhất là vào năm 1968, chỉ trong một thời gian ngắn, mẹ mất đi ba người con trai. Nước mắt cạn khô, mẹ nuốt ngược nỗi đau vỡ vụn vào trong để tiếp tục sống, tiếp tục nuôi giấu cán bộ và động viên những đứa con, đứa cháu còn lại cầm súng. Ngày đất nước hòa bình, non sông liền một dải, căn nhà nhỏ của mẹ lại vắng lặng đến nao lòng. Hàng năm, cứ đến dịp giỗ chạp, người ta lại nghẹn ngào nhìn thấy bà cụ già móm mém, lưng còng rạp xuống, run rẩy bày lên bàn thờ chín cái bát, chín đôi đũa, lẩm bẩm gọi tên từng đứa con. Với mẹ, các con chưa bao giờ chết, họ chỉ đi vắng một chuyến đi quá dài. Năm 2010, Mẹ Thứ trút hơi thở cuối cùng. Mẹ không để lại vàng bạc, mẹ để lại cho đất nước 12 mảnh hồn thiêng và một tượng đài bất tử tạc bằng đức hy sinh không bao giờ đòi hỏi đền đáp.



