Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ – NỖI ĐAU HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI

Quảng Ninh07/07/2026nguyễn phương thuý (LCĐ Khoa Sư phạm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI: ĐỀ ÁN “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ – NỖI ĐAU HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, biết bao người con Việt Nam đã ngã xuống để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc. Đằng sau sự hy sinh ấy là những người mẹ âm thầm chịu đựng nỗi đau mất mát, nhưng vẫn một lòng hướng về Tổ quốc. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một hình tượng tiêu biểu cho sự cống hiến, hy sinh vô bờ bến; là biểu tượng cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam kiên cường, bất khuất.

Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, gia đình Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã có những đóng góp rất lớn cho cách mạng. Không chỉ tiễn các con lên đường ra trận, Mẹ còn trực tiếp tham gia nuôi giấu cán bộ, bộ đội và du kích Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Tại khu vườn nhà Mẹ có năm căn hầm bí mật. Đây là nơi Mẹ cùng người con gái đầu là bà Lê Thị Trị che chở, nuôi giấu nhiều cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Để ngụy trang miệng hầm, Mẹ thả hàng chục con bò ăn cỏ ngay trong vườn. Khi không có quân địch, hai mẹ con Mẹ mở hé cửa hầm để các chiến sĩ có không khí thở. Khi nghe tin có động hoặc quân địch đến càn quét, Mẹ lại giả vờ đi coi bò, chỉnh sửa và che đậy miệng hầm thật kín đáo.

Công việc ấy vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, Mẹ và những cán bộ đang ẩn náu có thể bị địch phát hiện. Thế nhưng, trước họng súng và những cuộc lục soát căng thẳng, Mẹ vẫn bình tĩnh, gan dạ, kiên quyết giữ bí mật. Với Mẹ, nuôi giấu cán bộ không chỉ là giúp đỡ những người chiến sĩ, mà còn là góp phần bảo vệ quê hương, bảo vệ tương lai của đất nước.

Nhưng chiến tranh không chỉ thử thách lòng dũng cảm của Mẹ mà còn mang đến cho Mẹ những mất mát đau thương không gì bù đắp được. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Mẹ Nguyễn Thị Thứ lần lượt nhận chín giấy báo tử của các con. Ngoài ra, gia đình Mẹ còn có con rể và cháu ngoại hy sinh vì Tổ quốc. Mỗi tờ giấy báo tử là một lần trái tim người mẹ như bị xé nát. Nỗi đau ấy chồng chất qua năm tháng, trở thành những vết hằn sâu trên khuôn mặt Mẹ.

Sự mất mát, hy sinh của gia đình Mẹ Thứ không có bút mực nào có thể diễn tả hết. Thế nhưng, dù đã mất đi những người con ruột thịt, Mẹ vẫn không hề hối hận. Mẹ hiểu rằng các con mình đã hy sinh vì một lý tưởng lớn lao: giành lại độc lập, tự do và bình yên cho dân tộc.

Năm 1998, khi một đoàn khách nước ngoài đến thăm Mẹ, một nhà báo, đồng thời là cựu chiến binh người Hàn Quốc đã xúc động hỏi:

“Thưa bà, theo quan niệm của người Á Đông, con cái là phúc lộc, là tài sản. Khi người con thứ tư, thứ năm tử trận, tại sao bà vẫn tiếp tục động viên những người con khác ra mặt trận?”

Trước câu hỏi ấy, Mẹ Thứ điềm tĩnh trả lời:

“Ở nước tôi, Cụ Hồ đã dạy: ‘Không có gì quý hơn độc lập, tự do’. Vì vậy, là người Việt Nam, trong đó có các con, các cháu tôi, đều sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để giành lấy độc lập, tự do. Nếu còn chiến tranh, các con tôi, rồi cháu tôi vẫn sẽ tiếp tục ra trận để giành độc lập, tự do, bình yên mà hôm nay chúng tôi đang hưởng.”

Nghe những lời nói giản dị nhưng đầy khí phách ấy, người cựu chiến binh Hàn Quốc sững người, rưng rưng nước mắt. Ông cúi thấp người, cầm tay Mẹ và xin lỗi. Câu chuyện ấy khiến bất cứ ai nghe qua cũng không khỏi xúc động và càng thêm khâm phục tinh thần yêu nước, sự hy sinh cao cả của Mẹ.

Ngày 17 tháng 12 năm 1994, Mẹ Nguyễn Thị Thứ được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Quốc hội Việt Nam phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Khi đến thăm Mẹ, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã xúc động cầm tay Mẹ và nói: “Mẹ đã tiếp thêm nghị lực cho chúng con vững bước. Mẹ là Mẹ Việt Nam.”

Câu nói ấy không chỉ là sự tri ân dành riêng cho Mẹ Nguyễn Thị Thứ, mà còn là lời biết ơn sâu sắc đối với hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã hy sinh thầm lặng vì đất nước. Mẹ Thứ không chỉ là người mẹ của những người con anh hùng, mà còn là người mẹ của cả dân tộc.

Câu chuyện thời hoa lửa của Mẹ Nguyễn Thị Thứ nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Cuộc sống yên bình mà chúng ta đang hưởng được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Là đoàn viên, thanh niên, chúng em cần biết trân trọng lịch sử, biết ơn các anh hùng liệt sĩ, không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của Mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ – NỖI ĐAU HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI | Câu chuyện thời hoa lửa