MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ BẢY
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ BẢY
Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Bảy (xã Hòa Bình, huyện Trà Ôn cũ) năm nay tuổi đã cao. Mẹ không còn đủ minh mẫn để tự mình kể lại trọn vẹn cuộc đời, nhưng ký ức về chồng, về con dường như chưa bao giờ phai nhạt. Những câu chuyện ấy được hiện lên đầy đủ hơn qua lời kể chậm rãi, nghẹn ngào của anh Đặng Văn Xưa – người con trai út, cũng là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của mẹ lúc tuổi già.
Ngày ấy, gia đình nghèo, vợ chồng mẹ quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, làm ruộng tần tảo nuôi bảy người con thơ. Giữa lúc bom đạn chiến tranh giày xéo quê hương, chứng kiến cảnh người dân lầm than, chồng mẹ đã tình nguyện tham gia lực lượng công an xã để phục vụ địa phương. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông đã anh dũng hy sinh, để lại người vợ trẻ cùng đàn con thơ dại.
Nỗi đau chồng mất chưa kịp nguôi ngoai thì năm sau, mẹ lại nhận tin dữ: người con trai thứ ba – anh Đặng Văn Nhóm – đã hy sinh khi tham gia chiến đấu tại Sa Đéc (Đồng Tháp). Đau đớn đến tột cùng, nhưng mẹ chỉ lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong. Giọng mẹ run run khi nói: “Mẹ tự hào vì chồng, vì con đã góp phần cho đất nước được hòa bình”.
Sau những mất mát ấy, mẹ đưa các con tản cư về xóm Cầu Vĩ (xã Hiếu Phụng, huyện Vũng Liêm) và vẫn một lòng son sắt hướng theo cách mạng. Những năm tháng kháng chiến ác liệt, ngày ngày mẹ chèo xuồng chở gạo, thuốc men, vật dụng tiếp tế cho bộ đội ở khu Bưng Sẫm. Để tránh sự phát hiện của địch, mẹ phủ rơm, vải vóc lên các bao gạo, lặng lẽ vượt qua hiểm nguy. Nhờ sự gan dạ, mưu trí ấy, suốt từ những năm 1970 cho đến ngày giải phóng, mẹ vẫn an toàn, góp phần giữ vững hậu phương cho tiền tuyến.



