MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ GIỎI
Mẹ Phạm Thị Giỏi là biểu tượng của người phụ nữ nông thôn Nam Bộ giàu đức hy sinh, đã hiến dâng những người con ưu tú cho Tổ quốc trong hai cuộc kháng chiến. Nỗi đau riêng của Mẹ hòa vào nỗi đau chung của dân tộc, trở thành sức mạnh góp phần làm nên độc lập, tự do hôm nay.
Ở ấp Cây Cách, xã Bình Phú, huyện Càng Long, người ta vẫn thường nhắc về Mẹ Phạm Thị Giỏi như một biểu tượng của sự tảo tần, chịu thương chịu khó và giàu lòng yêu nước. Mẹ sinh năm 1903, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong đói nghèo và áp bức. Cuộc đời Mẹ gắn với ruộng đồng, với những mùa lúa gió chướng và những ngày bom đạn không lúc nào ngơi.
Mẹ nên duyên cùng ông Võ Văn Ký, người cùng quê, và cùng nhau xây dựng mái ấm có 04 người con (03 trai, 01 gái). Trong những năm tháng tưởng chừng bình yên ấy, chiến tranh đã ập đến, cuốn theo biết bao gia đình vào vòng xoáy chia ly.
Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, những người con của Mẹ lần lượt rời quê hương lên đường kháng chiến. Họ mang theo lý tưởng của tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước độc lập, dù phía trước là mưa bom bão đạn.
Người con đầu tiên của Mẹ, anh Võ Văn Hột, sinh năm 1929, từng giữ vai trò Trưởng tổ Đảng ấp Cây Cách, xã Bình Phú. Anh là người lặng lẽ nhưng kiên trung, bám dân, bám đất, giữ vững cơ sở cách mạng ngay giữa vùng địch kiểm soát. Trong một lần đang móc nối cơ sở để chuẩn bị công đồn, anh bị địch phát hiện và bắn hy sinh. Anh ngã xuống khi nhiệm vụ còn dang dở, nhưng lý tưởng anh theo đuổi thì vẫn còn sống mãi.
Người con thứ hai, Võ Văn Bê, sinh năm 1938, bước vào con đường cách mạng từ rất sớm. Anh trở thành Trung đội trưởng Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 1, Sư đoàn 5 – lực lượng chủ lực trên chiến trường miền Nam. Ngày 01/01/1968, giữa khói lửa chiến tranh ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến khốc liệt, để lại phía sau tuổi trẻ và bao ước mơ còn dang dở.
Hai người con đã nằm lại nơi chiến trường, mang theo thanh xuân hóa thành bất tử. Còn Mẹ, người phụ nữ nhỏ bé nơi làng quê Bình Phú, lặng lẽ ôm nỗi đau vào lòng, tiếp tục sống, tiếp tục tin vào ngày hòa bình.
Không có tiếng than khóc nào đủ lớn để kể hết nỗi đau mất con, nhưng cũng không có sức mạnh nào có thể làm Mẹ khuất phục. Bởi trong trái tim Mẹ, tình yêu đất nước lớn hơn cả mất mát riêng tư. Mẹ đã chọn cách đứng vững giữa đời, như một chứng nhân thầm lặng của lịch sử.
Ngày 26/3/2014, Nhà nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một sự ghi nhận thiêng liêng cho những hy sinh không thể đong đếm. Danh hiệu ấy không chỉ là vinh dự, mà còn là lời tri ân sâu sắc của Tổ quốc dành cho một người mẹ đã hiến dâng cả máu thịt mình cho độc lập dân tộc.
Mẹ Phạm Thị Giỏi đã đi xa, nhưng hình ảnh Mẹ vẫn còn đó – trong ký ức quê hương Bình Phú, trong những câu chuyện kể lại bên hiên nhà, và trong lòng biết bao thế hệ hôm nay.
Mẹ là chứng nhân của một thời hoa lửa – nơi mà tình mẫu tử hòa vào tình yêu đất nước, nơi những giọt nước mắt hóa thành sức mạnh, và nơi những mất mát riêng tư góp phần làm nên hòa bình chung của Tổ quốc.



