Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Hòa
chiều hè năm 1953, Mẹ không thể tin nổi khi nhận được tin chồng mình – ông Vũ Văn Trấn đã hy sinh, trời đất như sụp xuống chân Mẹ. Mẹ bảo rằng từ đó Mẹ vĩnh viễn mất ông, hình ảnh người chồng mà Mẹ hết mực yêu thương sẽ mãi mãi sẽ không bao giờ trở về trong vòng tay yêu thương của Mẹ nữa rồi.
Trong suốt những năm tháng của một thời tuổi trẻ, bao khó khăn chồng chất, Mẹ chỉ biết làm lụng và dành trọn tình yêu thương cho hai người con của mình để các con không cảm thấy thiệt thòi khi thiếu đi sự quan tâm, dậy dỗ của người Bố kính yêu. Mẹ nói, các con luôn biết nghe lời chăm ngoan, cứ mỗi chiều đi làm về nhìn các con khôn lớn vui chơi, học hành chăm chỉ là bao khó khăn, mệt nhọc trong người của Mẹ đều tan biến.
Thời gian dần trôi, người con gái của Mẹ lớn lên đi xây dựng gia đình riêng, nhưng phận mỏng chị đã mất do bị trọng bệnh khi tuổi đời còn rất trẻ. Còn lại người con trai, anh Vũ Văn Vấn lớn lên đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, phận làm trai khi đất nước có chiến tranh anh xin phép Mẹ được noi theo tấm gương hy sinh anh dũng của người Cha và tiếp bước lên đường tòng quân giết giặc.
Những ngày trở thành chiến sỹ sống trong đời quân ngũ, từ các chiến trường xa xôi, tranh thủ những khoảng lặng hiếm hoi giữa hai trận đánh, hay những lúc dừng chân trên đường hành quân, anh thường xuyên viết thư về động viên để Mẹ yên tâm và vơi bớt đi những âu lo khi xa đứa con yêu. Thế rồi những cánh thư về cũng thưa dần, Mẹ hiểu được sự cam go, ác liệt của cuộc chiến, ở nơi quê nhà Mẹ luôn cầu mong cho con trai và đồng đội của con chân cứng, đá mềm, tránh được hòn tên, mũi đạn của kẻ thù nơi trận mạc, nhưng điều đau xót lại đến với Mẹ. Trong những tháng ngày ác liệt của cuộc chiến giữa mùa hè năm 1972 đỏ lửa, trận đánh quyết định trong 72 ngày đêm giành giật giữa ta và địch tại Thành cổ Quảng Trị, người con trai của Mẹ – Liệt sỹ Vũ Văn Vấn đã anh dũng hy sinh, hài cốt của anh hiện vẫn chưa tìm thấy. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, những ngày tháng đau buồn ấy tưởng chừng Mẹ không thể gượng dậy nổi, nghe Mẹ kể về những mất mát đau thương, tôi hiểu những giọt nước mắt đặc quánh, chát mặn đã lặn sâu vào cuộc đời của Mẹ…Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Hòa đã đóng góp những người thân yêu nhất của mình cho ngày toàn thắng của đất nước, sự hy sinh của Mẹ đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận.



