Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Hợi
Mẹ Phạm Thị Hợi sinh năm Bính Ngọ - 1906, tại ấp Hưng Nhơn xã Hòa Nghĩa, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre. Đến tuổi lấy chồng, Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Có - một người cùng quê và lớn hơn Mẹ hai tuổi. Hai ông bà chung sống với nhau sinh được năm người con, bốn trai và một gái.
Chứng kiến cảnh quê hương đất nước bị chiến tranh tàn phá, đời sống của người dân vô cùng khó khăn, sống chết trong gang tấc... đã tạo sự căm hờn sâu sắc trong lòng nhân dân. Xuất phát từ lòng yêu nước, người con thứ tám của Mẹ là chú Võ Văn Xướng (sinh năm 1931) bí mật tham gia cách mạng để đánh đuổi kẻ thù xâm lược. Trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, chú là lực lượng du kích cùng với đồng đội tổ chức các hoạt động, phong trào đánh đuổi địch tại địa phương. Năm 1954, chú cùng lực lượng cách mạng đánh chiếm, lấy đồn Trung Nhơn. Từ năm 1954 đến năm 1959, đế quốc Mỹ đặt chân vào xâm lược nước ta, tình hình chiến sự trở nên gay go, Chú chuyển vào hoạt động bí mật. Đến năm 1960, Chú chính thức thoát ly gia đình, tham gia lực lượng Bộ đội địa phương quân huyện Chợ Lách. Trong trận Đìa Cừ (Tần Thiềng) năm 1961, Chú cũng có mặt tham gia đánh địch, giải vây cứu đồng đội.
Ngày 21/11/1962, Chú tham gia đánh địch tại Ngã ba Bà Nữ (xã Nhơn Phú), trong trận này, quân ta đã giành thắng lớn. Trong quá trình công tác, Anh đã tham gia nhiều trận đánh và cùng đồng đội lập được nhiều chiến công, được phong cấp bậc thiếu úy, giữ chức vụ Trung đội trưởng Bộ đội địa phương quân huyện Chợ Lách.
Ngày 16/10/1966, chú tham gia trận đánh tại ấp Bình Thanh, xã Hòa Nghĩa. Trong trận này, quân ta đã tiêu diệt 5 tên và bắt sống 23 tên địch, nhưng chú Xướng đã bị trúng đạn và hy sinh trong niêm tiếc thương của đồng chí, đồng đội.
Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc, gia đình của Mẹ Hợi là cơ sở nuôi chứa lực lượng cách mạng. Mẹ từng là người mẹ nuôi, chị nuôi của những chiến sĩ bộ đội đóng quân trên địa bàn âp Hưng Nhơn, góp phần cho cuộc kháng chiến chống để quôc, bảo vệ Tố quốc Việt Nam được hoàn toàn thắng lợi.
Tháng 4/1960, người con trai thứ bảy của Mẹ là chú Võ Văn Bảy Bụng (sinh năm 1929), cũng tình nguyện tham gia cách mạng với nhiệm vụ là du kích xã Hòa Nghĩa. Trong thời gian công tác, chú tham gia nhiều trận dánh và lập nhiều thành tích cho đơn vị. Chính vì thế đã tạo được sự tin tưởng của cấp trên và đồng đội tin yêu, chú được giao nhiệm vụ Đại đội trưởng (C trưởng) của lực lượng Du kích liên xã đóng tại Hòa Nghĩa. Nhờ Sự mưu trí và tinh thần dũng cảm, gan dạ, chú đã cùng đồng đội đánh nhiều trận, làm tiêu hao sinh lực địch khi hành quân ở địa bàn xã. Ngày 16 tháng 12 năm 1961, trong buổi mít tinh biểu dương của lực lượng vũ trang huyện và dân quân du kích các xã tại Đìa Cừ (Tần Thiềng). Do chủ quan mất cảnh giác, nên lực lượng ta bị địch bao vây và chú đã chiến đấu, hy sinh oanh liệt. Sau đó, bọn địch mang thi thể chú cùng 20 thân xác của chiến sĩ và đồng bào ta về sân vận động huyện Chợ Lách phơi nắng, nhằm răn đe cách mạng và phô bày chiến tích của địch. Sau đó, bọn chúng cho chôn tập thể tại Miếu Cô hồn (Doi Bò cạp, xã Sơn Định). Hay tin con mất, vô cùng đau xót. Một núm ruột đã bị cắt lìa, mẹ tưởng có thể chết theo con. Từ đó, sức khỏe giảm sút dần, mẹ sinh đau yếu.
Một năm sau - năm 1962, chồng Mẹ là Ông Võ Văn Có cũng lâm trọng bệnh và qua đời. Cuộc đời của Mẹ phải đối mặt với bao điều khó nhọc..Rồi hai năm sau, Mẹ bị bệnh, đến tháng Chạp năm Giáp Thìn (1964) chưa chứng kiến được cảnh đất nước hòa bình, rồi Mẹ cũng mất theo chồng. Hưởng dương 58 tuổi.
Sau ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng, để tưởng nhớ sự hy sinh của các chiến sĩ và giáo dục truyền thống lịch sử đấu tranh cách mạng cho thế hệ hôm nay và mai sau, Ban Chấp hành Đảng bộ huyện Chơ Lách đã cho xây dựng "Bia căm thù" tại đầu cầu Cái Sơn, xã Tân Thiềng - nơi có liệt sĩ Võ Văn Bảy Bụng - Người con trai của Mẹ đã anh dũng hy sinh cùng với 20 chiến sĩ và đồng bào bị địch tàn sắt vào tháng 12 năm 1961.
Chiến tranh đã lùi xa bốn mươi năm nhưng nỗi đau, hậu quả mà.chiến tranh để lại dường như vẫn đọng lại đâu đây. Mất mát vì chiến tranh thì nhiều song có lẽ sự mất mát của những bà mẹ là vết thương lòng khó lành nhất. Những người con của Mẹ đã ra đi vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng đất nước. Tiếc thay, Mẹ không còn sống để nhìn thấy cảnh thanh bình, đổi mới của quê hương đất nước.
Nhưng, vinh dự thay! đầu năm 2015, Mẹ đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng".



