Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Ngư: "Nếu còn con, còn cháu, mẹ cũng biểu tụi nó đi đánh Mỹ"
Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Ngư (1912–2002) sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Hàm Hiệp, huyện Hàm Thuận, tỉnh Bình Thuận. Cha mẹ mất sớm, mẹ Ngư phải tự mình gánh vác từ khi tuổi còn nhỏ, lớn lên trên mảnh đất khô cằn quanh năm trông vào mưa nắng. Thế nhưng đây cũng là vùng đất in dấu chân nhiều bậc chí sĩ yêu nước, nơi thầy giáo Nguyễn Tất Thành từng dừng chân dạy học trước khi xuất dương tìm đường cứu nước. Chính mạch nguồn yêu nước thấm s
Đến tuổi lập gia đình, mẹ Ngư lấy chồng là ông Bùi Dinh, một người gốc Bình Định. Hai vợ chồng sống bằng nghề làm ruộng, tần tảo nuôi đàn con. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, lần lượt các con và cả con rể của mẹ xung phong ra chiến trường. Rồi những tờ giấy báo tử cứ thế lần lượt gõ cửa – bảy người con và một con rể của mẹ đã vĩnh viễn không trở về. Mất mát dồn dập đến mức người ta không còn đếm được nước mắt mẹ đã rơi bao nhiêu, chỉ thấy mẹ ngày càng lặng hơn, nhưng cũng kiên cường hơn.
Hình 1: Chân dung Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng LLVTND Phạm Thị Ngư
Không chỉ tiễn con đi, mẹ Ngư còn trực tiếp góp phần vào cuộc kháng chiến. Suốt những năm chiến tranh khốc liệt, mẹ cùng bà con cơ sở bí mật chuyển ra vùng căn cứ giải phóng nhiều tấn lương thực, thực phẩm, thuốc men để tiếp tế cho lực lượng cách mạng địa phương. Tấm lòng ấy, sự dũng cảm và đóng góp bền bỉ ấy đã được Nhà nước ghi nhận: ngày 6 tháng 11 năm 1978, bà Phạm Thị Ngư được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 1985, bà được trao Huân chương Độc lập hạng Nhất và Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất. Đến ngày 17 tháng 12 năm 1994, trong lễ tuyên dương đầu tiên của cả nước, bà chính thức được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, trở thành một trong mười mẹ vừa là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, vừa là Mẹ Việt Nam Anh hùng được vinh danh ngay đợt đầu tiên.
Hình 2: Mẹ Ngư hạnh phúc bên cháu gái
Điều khiến người ta nhớ mãi về mẹ không chỉ là những con số đau thương, mà là tinh thần không khuất phục, không oán thán. Mẹ từng nói một cách mộc mạc mà khiến người nghe không khỏi rưng lòng: nếu lúc đó còn con, còn cháu, mẹ cũng bảo chúng đi đánh Mỹ. Câu nói ngắn gọn ấy nén vào đó cả một đời người, một triết lý sống: hy sinh vì Tổ quốc là lẽ đương nhiên, không phải để được khen, không phải để được nhớ, mà vì đó là điều phải làm.
Với quê hương Bình Thuận và với cả những người phụ nữ Việt Nam, mẹ Phạm Thị Ngư là một tượng đài sống. Bà ra đi năm 2002, thọ 90 tuổi, nhưng tên tuổi và tấm gương của mẹ vẫn còn đó, như lời nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình, về cái giá mà hàng triệu người mẹ đã âm thầm trả để đất nước được như ngày hôm nay.
Câu chuyện của Mẹ Phạm Thị Ngư không chỉ là trang sử về một gia đình, mà còn là biểu tượng của cả một dân tộc kiên cường. Mẹ đã biến đau thương thành sức mạnh, biến mất mát thành niềm tin vào tương lai – và điều đó mãi mãi là di sản tinh thần quý giá cho các thế hệ mai sau.
Nguồn: https://cand.vn/con-mai-nhung-tuong-dai-nguoi-me-post441512.html; https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Th%E1%BB%8B_Ng%C6%B0


