Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Tuận – Người mẹ kiên cường, một đời son sắt với quê hương, Tổ quốc
Phan Thị Cẩm Nhung
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn phủ xuống quê hương Quảng Nam – Đà Nẵng, có biết bao người phụ nữ đã âm thầm gánh trên vai cả gia đình, quê hương và những mất mát không gì bù đắp. Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Tuận là một trong những người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là câu chuyện về lòng yêu nước, sự thủy chung và đức hy sinh lặng thầm của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đất nước gian lao.
Sinh năm 1918 trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của mẹ gắn bó với ruộng đồng xứ Quảng. Khi chiến tranh lan rộng, cuộc sống vốn đã khó khăn càng thêm khắc nghiệt. Chồng mẹ, ông Nguyễn Tuận, là cán bộ cơ sở hoạt động cách mạng tại quê nhà. Trong những năm tháng ấy, mẹ vừa tần tảo làm ruộng, chăm sóc con cái, vừa âm thầm nuôi giấu cán bộ, góp sức cho hoạt động cách mạng.
Những bữa cơm đạm bạc, những đêm chờ đợi chồng trong thấp thỏm, những lần giặc càn quét quê hương trở thành một phần ký ức không thể nào quên. Mẹ hiểu rằng con đường cách mạng mà chồng lựa chọn luôn đi cùng hiểm nguy, nhưng mẹ vẫn lặng lẽ làm hậu phương, giữ gìn mái nhà và vun đắp niềm tin cho gia đình.
Năm 1966, biến cố lớn ập xuống. Ông Nguyễn Tuận hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Mất đi người bạn đời khi tuổi đời đã trải qua bao nhọc nhằn, mẹ phải một mình gánh vác gia đình, nuôi các con khôn lớn. Nỗi đau ấy hẳn vô cùng lớn lao, nhưng mẹ không để mình gục ngã. Mẹ lặng lẽ thắp nén nhang trước bàn thờ chồng, nuốt nước mắt vào trong và tiếp tục cuộc sống.
Nhưng chiến tranh chưa dừng lại ở đó.
Chỉ một năm sau, năm 1967, mẹ lại phải nhận thêm một tin dữ. Người con gái Nguyễn Thị Tuận, khi tuổi đời còn rất trẻ, đã tham gia Đội du kích xã Điện Ngọc và hy sinh trong cuộc chiến đấu vì quê hương, đất nước.
Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai, mẹ lại mất con.
Một người mẹ đã lần lượt tiễn chồng rồi tiễn con đi mãi mãi. Thế nhưng, thay vì đầu hàng trước số phận, mẹ tiếp tục đứng vững. Mẹ vừa làm ruộng, vừa nuôi những người con còn lại, vừa chịu đựng nỗi đau mà chiến tranh để lại trong chính căn nhà của mình.
Mẹ sinh được bốn người con, nhưng sau chiến tranh chỉ còn người con trai duy nhất là Nguyễn Văn Cường. Những năm tháng về sau, mẹ sống cùng con trai và con dâu trong căn nhà giản dị ở khối phố Viêm Minh, phường Điện Bàn Đông, TP Đà Nẵng. Cuộc sống bình dị ấy trở thành nơi lưu giữ những ký ức về một gia đình đã chịu quá nhiều mất mát trong chiến tranh.
Năm 2014, Mẹ Phan Thị Tuận được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận của Đảng, Nhà nước và nhân dân đối với những hy sinh mà mẹ cùng gia đình đã dành cho Tổ quốc.
Nhưng có lẽ, với mẹ, những tấm bằng hay danh hiệu không thể thay thế được những người thân yêu đã mãi mãi nằm lại. Điều còn lại trong cuộc đời mẹ chính là ký ức về người chồng, người con đã hy sinh và niềm tự hào rằng họ đã sống một cuộc đời có ý nghĩa cho quê hương, đất nước.
Ngày nay, mỗi dịp lễ, Tết hay Ngày Thương binh - Liệt sĩ, căn nhà của mẹ lại có những đoàn người đến thăm hỏi, động viên. Đó không chỉ là sự chăm sóc đối với một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mà còn là cách thế hệ hôm nay bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã góp phần làm nên hòa bình.
Mẹ Phan Thị Tuận đã đi qua hơn một thế kỷ của đất nước, chứng kiến những năm tháng đau thương nhất và cả những ngày quê hương đổi mới. Cuộc đời mẹ giống như một ngọn lửa âm thầm: không ồn ào, không phô trương nhưng bền bỉ cháy qua những năm tháng chiến tranh và mất mát.
Chiến tranh đã lùi xa, những cánh đồng năm xưa giờ đã bình yên, nhưng câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Tuận vẫn còn nguyên giá trị. Bởi phía sau nền độc lập và cuộc sống thanh bình hôm nay là những người mẹ đã chịu đựng những nỗi đau không thể gọi thành lời.
Mẹ Phan Thị Tuận – một người mẹ bình dị giữa đời thường nhưng mang trong mình một tình yêu quê hương lớn lao; một người phụ nữ đã dành cả cuộc đời cho gia đình, cho quê hương và cho Tổ quốc. Tên tuổi và sự hy sinh của mẹ sẽ mãi là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống và sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương.


