Bài viết

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG QUÁCH THỊ TÂM

Vĩnh Long24/06/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Về quê hương Phú Phụng anh hùng trong những ngày đầu xuân Ất Mùi 2015, chúng tôi bắt gặp biết bao niềm vui mừng, hân hoan của những người vừa đón chào một mùa xuân mới. Hòa trong niềm vui đó càng được nhân lên trong những gia đình vinh dự được đón nhận danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”. Trong đó, có gia đình của Mẹ Quách Thị Tâm ở ấp Phụng Đức A, xã Phú Phụng.

Tiếp chúng tôi vào một buổi sáng đầu xuân, khí trời mát mẻ trong một căn nhà xinh xắn, ấm cúng với một ít bánh mứt, thoang thoảng dư âm đọng lại sau những ngày Tết. Đây cũng là ngôi nhà ngày xưa Mẹ sinh sống.

Cô Trần Thị Năm – người con gái út của Mẹ kể: quê của Mẹ Tâm ở xã Bình Hòa Phước, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Mẹ sinh năm 1917. Khoảng hai mươi tuổi, Mẹ lập gia đình với cha cô là ông Trần Văn Thể (sinh năm 1906), tại ấp Phụng Đức A, huyện Chợ Lách. Hai vợ chồng lần lượt sinh được bốn người con, một trai và ba gái.

Cuộc sống ngày xưa vô cùng vất vả, ông bà phải thuê đất để làm ruộng, nuôi con sinh sống đắp đổi qua ngày. Đứng trước cảnh lầm than chiến tranh tàn phá quê hương đất nước, năm 1945, chồng Mẹ - ông Trần Văn Thể tham gia cách mạng. Lúc ấy, ông được tổ chức phân công hoạt động tại địa phương, nhiệm vụ làm giao liên chuyển tin tức từ Ba Rài (huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang) về Phú Phụng và ngược lại. Trong suốt thời gian công tác, ông đã lợi dụng các hình thức ngụy trang đánh lừa địch, phương tiện đi lại chủ yếu bằng ghe xuồng, chuyên chở hàng hóa hoặc buôn bán trái cây. Do là người tại địa phương, am hiểu tường về đường đi nước bước và bố trí lực lượng của địch, nhiều lần ông chuyển thông tin đến nơi an toàn, đảm bảo bí mật cho hoạt động cơ sở cách mạng tại xã Phú Phụng. Để dễ bề trong công tác, ông Thể tham gia Ban Hội Hương của Đình Phú Phụng, có điều kiện tiếp cận các đồng chí cách mạng trong các buổi lễ hội, cũng định để truyền tải thông tin liên lạc ở chốn đông người, tránh sự nghi ngờ của địch.

Vào năm 1966, một lần dự đám tang trong ấp, lúc đó tổ chức giao nhiệm vụ cho ông phải giết tên lính ngụy ác ôn Nguyễn Văn Thai (thường gọi là Hai Thai, mật danh “Hai thanh niên” là lính Thanh niên xung phong) để lực lượng ta dễ bề tiêu diệt. Sau phần nghi lễ cúng tế, lực lượng cách mạng đang phục kích sẵn sàng diệt tên ác ôn này. Như đã báo trước, ông giả vờ đi ra ngoài để quân ta bắt đầu hành động. Tên Hai Thai bị tấn công bất ngờ, hắn chạy ra ngoài nhưng bị ông chặn lại, không đường tẩu thoát. Tức thì, lực lượng ta nổ súng tiêu diệt được tên lính ngụy ác ôn, nhưng những viên đạn kia đã vô tình cướp đi cuộc đời của người chiến sĩ cộng sản. Ông hy sinh ngày 24 tháng 11 năm 1966.

Tâm trí của Mẹ lúc ấy đau khổ khôn lường, chồng đã hy sinh, người con trai duy nhất của Mẹ là chú Trần Văn Như (sinh năm 1940) cũng tham gia bộ đội. Mẹ ở nhà cùng với các con gái, phải gánh vác bao điều nặng nhọc, chạy vạy lo cho cuộc sống hằng ngày của gia đình. Bao nhiêu khổ đau, vất vả lo toan như đè nặng lên đôi vai của người phụ nữ.

Người con thứ tư của Mẹ là Trần Văn Như tiếp bước truyền thống của cha, năm 1962, chú nhập ngũ vào bộ đội chủ lực Miền, công tác tại Cái Tàu (Sa Đéc - Đồng Tháp). Trong thời gian tham gia chiến đấu, chú cùng đồng đội đánh nhiều trận, làm tiêu hao sinh lực địch. Với chức vụ là Đại đội phó của quân chủ lực Miền, nhiều lần làm cho quân địch hoang mang.

Sau một thời gian, nỗi đau của Mẹ vừa vơi đi. Nhiều lần Mẹ đến thăm và động viên con trai tiếp tục an tâm đánh giặc. Nhưng năm 1969, Mẹ nhận được hung tin, con trai của Mẹ - Trần Văn Như đã vĩnh viễn ra đi. Lúc đó, vợ chú vừa sinh con được ba ngày, trong một chuyến công tác, nhân tiện về thăm nhà, chú bị địch phục kích bắn hy sinh ngày 9 tháng 9 năm 1969.

Trong cuộc sống, Mẹ luôn hòa đồng cùng bà con chòm xóm, đặc biệt là chuyện ăn uống thì cũng rất dễ, hễ có cơm rau là hẩm hút qua ngày. Nhưng đối với đạo đức gia phong, Mẹ luôn khắc khe gìn giữ, khuyên răn, dạy bảo con cháu phải sống cho nên người. Do tuổi già sức khỏe yếu, Mẹ lâm trọng bệnh. Ngày 28 tháng 11 năm 2001, Mẹ đã từ giã cõi đời. Hưởng thọ 84 tuổi.

Mùa xuân này, Mẹ đã được truy tặng danh hiệu vinh dự cấp Nhà nước “Mẹ Việt Nam anh hùng”, cùng với bao người Mẹ đã gánh chịu nhiều hy sinh cho đất nước được thanh bình. Có lẽ giờ này, Mẹ cũng đã mãn nguyện cùng sum vầy với các anh hùng liệt sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn