Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng s

MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – NGỌN LỬA THIÊNG TRONG TRÁI TIM DÂN TỘC Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những trang viết được ghi bằng máu chiến trường, nhưng cũng có những trang viết đầy nước mắt được tạc nên bởi sự hy sinh thầm lặng nơi hậu phương. Đó là câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Và trong tâm khảm mỗi người con đất Việt, hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã trở thành một biểu tượng bất tử – một người mẹ đã đi qua trọn vẹn "biển lửa" để gieo mầm cho những mùa xuân hòa bình. Mẹ Thứ

Thái Nguyên21/04/2026Hoàng Thị vân Ly3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ NGUYỄN THỊ THỨ – NGỌN LỬA THIÊNG TRONG TRÁI TIM DÂN TỘC

Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những trang viết được ghi bằng máu chiến trường, nhưng cũng có những trang viết đầy nước mắt được tạc nên bởi sự hy sinh thầm lặng nơi hậu phương. Đó là câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Và trong tâm khảm mỗi người con đất Việt, hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã trở thành một biểu tượng bất tử – một người mẹ đã đi qua trọn vẹn "biển lửa" để gieo mầm cho những mùa xuân hòa bình.

Mẹ Thứ sinh năm 1904 tại xã Điện Thắng, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Nhắc đến Quảng Nam là nhắc đến dải đất miền Trung nắng cháy, nơi từng là túi bom, là tọa độ lửa của những cuộc kháng chiến trường kỳ. Có lẽ chính cái nắng gió khắc nghiệt và truyền thống kiên cường của quê hương đã hun đúc nên một người phụ nữ có sức chịu đựng phi thường đến vậy.

“Tiễn con đi với đủ hình hài, ngày trở về con đã hóa bóng dáng đất nước, quê hương”. Cuộc đời mẹ không có tiếng súng, nhưng lại là một bản anh hùng ca bi tráng nhất. Không ra trận nhưng cả cuộc đời mẹ là sự hy sinh. Mẹ có 12 người con, gồm 11 người con trai và 1 người con gái. Mẹ thứ nuôi con trong những năm tháng lận đận đói nghèo nhưng theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, mẹ lần lượt động viên 9 người con ra chiến trường. Người con gái lớn cùng mẹ bám trụ với xóm làng, vừa sản xuất, vừa đào hầm nuôi giấu cán bộ, du kích đánh giặc giữ làng. Thế nhưng chiến tranh khốc liệt đã khiến cho 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại lần lượt ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Mười hai lần tiễn đưa, mười hai lần hy vọng, để rồi mười hai lần mẹ phải chết lặng trước tờ giấy báo tử. Có ai đong đếm được nỗi đau của mẹ? Mỗi người con ra đi là một khúc ruột của mẹ bị cắt rời. Thế nhưng, sau mỗi lần gạt nước mắt, mẹ lại tiếp tục đứng vững để làm chỗ dựa cho những người con khác lên đường.

Điều khiến chúng ta cúi đầu kính phục mẹ không chỉ là số lượng người thân hy sinh, mà chính là tinh thần thép giữa phong ba bão táp. Trong những năm tháng đen tối nhất của cách mạng, căn nhà nhỏ và vườn cau của mẹ không chỉ là nơi trú ngụ, mà đã trở thành một "trạm dừng chân" an toàn cho cán bộ, chiến sĩ.

Dưới nền nhà của mẹ là 5 hầm bí mật. Mẹ âm thầm đào hầm, âm thầm nuôi giấu bộ đội ngay dưới chân kẻ thù. Giữa vòng vây của bom đạn và sự rình rập của giặc, mẹ vẫn kiên định với một niềm tin giản dị: “Đất nước nhất định sẽ độc lập, các con sẽ về”. Hình ảnh người mẹ già đêm đêm chong đèn, canh chừng cho cán bộ họp dưới hầm bí mật đã trở thành một biểu tượng sống động về lòng yêu nước sắt son. Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng sự chịu đựng của mẹ chính là một thứ vũ khí sắc bén nhất đối đầu với kẻ thù.

Thật xúc động khi nghe Bà Lê Thị Trị-Con gái mẹ hồi tưởng lại “Mỗi lần nghe tin một đứa con đã hy sinh, mẹ cắn răng khóc thầm…Mẹ thẫn thờ lặng im hoặc quanh quẩn trong trong vườn nhà nhặt cái này hoặc lượm cái kia cho người mê sảng. Nhưng thời gian dần nguôi ngoai, mẹ tiếp tục cho các anh khác lên đường”. “…Lúc mẹ còn sống, mỗi khi tời kỳ giỗ chạp của các con hay ngày Tết Nguyên đán, ngày thương binh-Liệt sỹ, mẹ thường lọ dọ chống gậy tìm đến bàn thờ thắp 9 ngọn nến, 9 nén hương và xếp 9 cái bát, 9 đôi đũa bên mâm cơm để gọi các con về ăn cơm với mẹ…”. “Lại có những đêm thiếp đi trong cơn mê, mẹ như thấy các con về, Mẹ choàng tỉnh dậy, nước mắt lưng tròng đến trước bàn thờ gọi tên những người con yêu quý và thắp 9 nén hương để tưởng nhớ các con…”

Dù biết các con đã hy sinh, nhưng mỗi khi đến bữa cơm, mẹ vẫn đặt thêm những đôi đũa, những chiếc bát như thể các anh chỉ đi vắng đâu đó và sẽ về bất cứ lúc nào. Sự chờ đợi ấy đã vượt ra khỏi giới hạn của lý trí, nó là bản năng của một người mẹ – người đã dâng hiến cả máu thịt mình cho Tổ quốc nhưng trái tim thì vẫn mãi mãi thuộc về những đứa con thơ bé ngày nào. Người ta hỏi mẹ: Vì sao vẫn tiếp tục cho con đi? Mẹ chỉ nói một câu giản dị mà khiến ai nghe cũng bàng hoàng xúc động: “Không có gì quý giá hơn độc lập, tự do”.

Năm 2010, Mẹ Thứ về với đất mẹ ở tuổi 106. Cuộc đời mẹ khép lại, nhưng ngọn lửa thiêng mà mẹ thắp lên thì vẫn cháy mãi. “Trước khi đi xa, mẹ vẫn dặn chúng tôi làm sao giữ được nếp truyền thống cách mạng tốt đẹp của gia đình sống có ích cho xã hội”-ông Lê Tự Thận- con trai mẹ thứ. Hình ảnh mẹ đã được lấy làm nguyên mẫu cho Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Núi Cấm, Quảng Nam. Tượng đài ấy không chỉ để tôn vinh mẹ, mà còn là nơi lưu giữ linh hồn của hàng vạn bà mẹ Việt Nam khác – những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho dân tộc.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay – những người may mắn được sinh ra khi tiếng súng đã tắt, được học tập dưới những mái trường bình yên – câu chuyện của mẹ Thứ như một hồi chuông thức tỉnh. Nó nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình là một món quà đắt giá. Nó không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng xương máu và bằng cả nỗi đau xé lòng của những người mẹ.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã đi qua biển lửa chiến tranh bằng một tâm thế bao dung và kiên cường nhất. Mẹ chính là hiện thân của đất mẹ Việt Nam: đau thương nhưng không gục ngã, mất mát nhưng vẫn tràn đầy tình thương. Học tập từ cuộc đời mẹ, tôi tự hứa sẽ sống xứng đáng hơn, biết yêu Tổ quốc bằng những hành động thiết thực, biết trân trọng giá trị của độc lập và không ngừng nỗ lực để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn