MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TẬP 3: MẸ NGUYỄN THỊ SUỐT – NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ DƯỚI MƯA BOM
Dòng Nhật Lệ hôm nay vẫn bình yên.
Nhưng đã có một thời, mỗi chuyến đò qua sông là một lần đối mặt với cái chết.
Giữa những năm tháng bom đạn ấy, có một người phụ nữ ngày ngày chèo đò đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa qua sông.
Bà là Nguyễn Thị Suốt, người phụ nữ quê Bảo Ninh, Quảng Bình.
Người dân gọi bà bằng cái tên thân thương:
Mẹ Suốt.
Từ năm 1964 đến 1967, mẹ đã nhiều lần đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa qua sông Nhật Lệ trong điều kiện chiến tranh vô cùng ác liệt.
Mỗi chuyến đò là một lần mẹ đặt tính mạng của mình giữa làn bom đạn.
Nhưng mẹ vẫn chèo.
Bởi phía bên kia dòng sông là những người lính đang cần được tiếp tế.
Là thương binh cần được đưa về.
Là những chuyến hàng cần đến nơi.
Năm 1967, mẹ được tuyên dương Anh hùng trong ngành Giao thông vận tải thời kỳ chống Mỹ.
Nhưng chiến tranh cuối cùng cũng cướp đi người phụ nữ ấy.
Năm 1968, trong một trận bom tại khu vực bến đò Bảo Ninh, mẹ Suốt đã hy sinh.
Một người mẹ đã dành những năm tháng cuối đời mình cho những chuyến đò.
Mỗi lần chèo qua sông, có lẽ mẹ hiểu rất rõ rằng mình có thể không trở về.
Nhưng mẹ vẫn đi.
Ngày nay, bên dòng Nhật Lệ có tượng đài Mẹ Suốt.
Bức tượng người phụ nữ tay giữ mái chèo đã trở thành một hình ảnh quen thuộc của Quảng Bình.
Mỗi khi nhìn dòng sông, người ta lại nhớ đến một thời bom đạn.
Và nhớ đến một người mẹ bình dị.
Không có áo giáp.
Không có súng lớn.
Chỉ có một mái chèo và lòng dũng cảm.
Mẹ Suốt đã biến một chuyến đò thành một biểu tượng của lòng yêu nước.



