MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TẬP 45: NGƯỜI MẸ CỦA NGƯỜI GIAO LIÊN
Người giao liên phải đi rất nhanh.
Nhưng phải biết im lặng.
Phải thuộc đường.
Và phải biết giữ bí mật.
Người con của mẹ Phạm Thị Thu từng làm nhiệm vụ giao liên.
Những con đường anh đi qua không có biển chỉ dẫn.
Chỉ có những lối mòn.
Những bờ ruộng.
Những con suối.
Và những vùng đất có thể có nguy hiểm ở bất cứ đâu.
Mỗi lần con đi, mẹ lại đứng nhìn.
Mẹ không hỏi con đi đâu.
Bởi mẹ biết hỏi nhiều có thể khiến con gặp nguy hiểm.
Mẹ chỉ dặn con cẩn thận.
Rồi chờ.
Một ngày.
Hai ngày.
Nhiều ngày.
Cho đến khi tin dữ đến.
Người giao liên ấy không trở về.
Nhưng những con đường anh từng đi vẫn còn đó.
Có những con đường không có tên trên bản đồ, nhưng đã được ghi nhớ bằng bước chân của những người con và nước mắt của những người mẹ.


