Mẹ Việt Nam Anh hùng

"MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ AN - SÁNG MÃI NGỌN LỬA YÊU NƯỚC"

Đắk Lắk23/12/2025Bùi Trương Khánh Quỳnh (trường THPT Phan Chu Trinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
"MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ AN - SÁNG MÃI NGỌN LỬA YÊU NƯỚC"

Chiến tranh không chỉ là tiếng bom xé trời, không chỉ là khói lửa mịt mù trên những cánh rừng, con suối, mà còn là những giọt nước mắt âm thầm của những người mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về.

Có những nỗi đau không thể gọi thành tên, có những mất mát theo người ở lại suốt cả cuộc đời. Đó là nỗi đau của những người mẹ đã tiễn chồng ra trận, tiễn con ra chiến trường bằng tất cả tình yêu và niềm tin dành cho Tổ quốc.

Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, có biết bao người mẹ đã chấp nhận mất mát riêng mình để giữ lấy hòa bình cho dân tộc. Họ không ra chiến trường cầm súng, nhưng trái tim họ chính là hậu phương vững chắc nhất. Giữa muôn vàn số phận ấy, có một người mẹ nơi miền đất Đắk Lắk nắng gió, một cuộc đời gắn liền với hy sinh, một trái tim chưa từng nguôi lửa yêu nước. Câu chuyện hôm nay là câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị An – một người mẹ bình dị, nhưng mang trong mình cả một phần lịch sử đau thương và hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Mẹ Trần Thị An sinh năm 1930, quê ở xã Xuân Thịnh, thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên (cũ), nay là phường Sông Cầu, tỉnh Đắk Lắk. Ngày 22 tháng 1 năm 2014, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý - Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Danh hiệu ấy không đến từ những lời nói lớn lao, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của một người mẹ.

Mẹ có 6 người con. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gia đình Mẹ không đứng ngoài cuộc chiến, mà ở tuyến đầu của lòng yêu nước. Chồng của Mẹ – ông Trần Năm – tham gia cách mạng và hy sinh ngày 6/12/1967, trên chính ngọn núi quê hương mình. Từ giây phút ấy, Mẹ ...vừa là mẹ, vừa là cha, vừa là điểm tựa cho các con tiếp tục con đường cách mạng. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, thì chiến tranh lại cướp đi của Mẹ người con trai cả – ông Trần Văn Xuân. Ông tham gia cách mạng từ khi mới 17 tuổi – cái tuổi của sức trẻ, của nhiệt huyết. Ba năm sau, khi vừa tròn tuổi đôi mươi, ông hy sinh trong tay kẻ thù. Trong một trận chiến trên núi ở địa phương, ông bị phục kích, bắn bị thương. Địch trói chặt hai tay, hai chân ông vào cây, chúng khiêng ông ra bìa rừng rồi bỏ mặc. Giữa rừng sâu, ông đã ra đi vì vết thương quá nặng và mất máu quá nhiều.

Một người mẹ hai lần tiễn người thân yêu nhất của mình đi mãi không về. Nhưng Mẹ không gục ngã. Bằng lòng căm thù giặc sâu sắc và tình yêu nước cháy bỏng, Mẹ Trần Thị An tiếp tục cùng những người con còn lại tham gia phục vụ cách mạng. Hằng ngày, Mẹ nấu cơm, góp gạo nuôi bộ đội. Những bữa cơm nghèo, nhưng đầy nghĩa tình đồng bào, dân tộc. Khi đi làm đồng, khi đi thả bò, Mẹ mang theo cà mèn cơm – phía trên là cá, rau đạm bạc, phía dưới cẩn thận, kĩ lưỡng giấu gạo gửi cho bộ đội. Có lần, Mẹ bị địch bắt, bị đánh đập dã man, bị giam giữ ở Sông Cầu. Nhưng ý chí của người mẹ cách mạng không một xiềng xích nào trói được. Mẹ trốn thoát, chạy vào Cam Ranh, rồi quay trở lại quê hương để tiếp tục con đường đã chọn – con đường vì độc lập dân tộc.

Hôm nay, mắt mẹ đã mờ đục, tai cũng đã lãng đi phần nhiều, khi hỏi mẹ đã qua bao nhiêu cái xuân xanh, mẹ không nhớ, nhưng trong tâm trí Mẹ, những năm tháng chiến tranh khốc liệt vẫn còn nguyên vẹn. Mẹ kể: “Thời đó khổ lắm, cơm không có mà ăn, chỉ có cơm trắng độn khoai, ăn với muối…” Vậy mà quân dân ta vẫn anh dũng đánh giặc, vẫn quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Mẹ hiện đang sống trong ngôi nhà kỷ niệm, nơi gắn bó gần trọn cuộc đời Mẹ. Ngôi nhà nhỏ ấy không chỉ là mái ấm, mà còn là một chứng nhân lịch sử qua gần 1 thế kỷ chiến đấu giữ nước và phát triển đất nước cho tới ngày nay.

Hiện tại, mẹ đang sống cùng con trai thứ tư – bác Trần Văn Khải, sinh năm 1962, Bác cũng là một người con trung kiên với Đảng, Bác kết nạp Đảng từ năm 1984. Năm 2024, bác vinh dự được BCH trung ương Đảng CS Việt Nam trao tặng Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng.

Gia đình mẹ Trần Thị An - một gia đình – nhiều thế hệ, nhưng chung một niềm tin son sắt vào con đường cách mạng, lặng lẽ mà bền bỉ, như mạch nguồn không bao giờ cạn trong dòng chảy lịch sử dân tộc. Mẹ Trần Thị An... mẹ ở đó… lặng lẽ gìn giữ một phần ký ức hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Đứng trước những hy sinh thầm lặng ấy, tuổi trẻ hôm nay không thể vô cảm, không được phép quên. Chúng tôi – thế hệ được sống trong hòa bình xin nguyện ghi nhớ, biết ơn và tiếp bước. Sống có lý tưởng, học tập, rèn luyện, cống hiến, giữ gìn độc lập, chủ quyền, xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp. Bởi mỗi bước chân bình yên hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xương, bằng nước mắt và cả tuổi xuân của những người mẹ như Mẹ Trần Thị An kính yêu.

Mẹ Trần Thị An không chỉ là một người mẹ, mà như là Tổ quốc trong hình hài người phụ nữ Việt Nam.

Video / Phóng sự

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/119pdnOTgbS8SJtBjyZskEykaVKtGLF_s/view?usp=sharing
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn