Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Đặng

Vĩnh Long12/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử của xã An Trường, huyện Càng Long, có những người mẹ mà cuộc đời tựa như một dải lụa mềm nhưng sức bền lại tựa dây thép. Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Đặng chính là một biểu tượng như thế—người đã gieo những mầm xanh hy vọng vào đất quê hương và chấp nhận nhìn chúng hóa thành bất tử giữa thời hoa lửa.

An Trường: Nơi Những Đứa Con Của Đất Lớn Lên

Gia đình Mẹ Đặng và ông Trần Văn Trương vốn là những nông dân chất phác. Giữa cái nắng, cái gió của Trà Vinh, 7 người con (5 trai, 2 gái) đã lớn lên bằng hạt gạo nghĩa tình và những câu chuyện về lòng yêu nước bên mâm cơm nghèo. Với Mẹ, các con là tất cả tài sản, nhưng khi Tổ quốc gọi tên, Mẹ đã sẵn sàng "cho mượn" những báu vật ấy để đổi lấy bình yên cho xóm làng.

Hai Ngọn Đuốc Sáng Giữa Chiến Trường Càng Long

Sự hy sinh của gia đình Mẹ Đặng mang một nét riêng biệt: cả hai người con trai của Mẹ đều là những sĩ quan dày dạn kinh nghiệm của Bộ đội địa phương huyện Càng Long.

1. Trung sĩ Trần Văn Thế – Người Mở Đường

Anh Thế tham gia cách mạng từ rất sớm, ngay những ngày đầu năm 1961. Là người anh, anh mang trên vai trọng trách của một Trung sĩ. Vào ngày 23/11/1963, anh đã ngã xuống trong một trận đánh ác liệt. Anh ra đi khi khát vọng nhìn thấy ngày độc lập vẫn còn dang dở, nhưng bước chân anh đã khai mở con đường can trường cho các em noi theo.

2. Thượng sĩ Trần Văn Khá – Tiếp Bước Anh Trai

Chỉ ba năm sau khi người anh hy sinh, năm 1966, người em Trần Văn Khá—lúc này đã mang cấp bậc Thượng sĩ—cũng ngã xuống vì sự nghiệp chống Mỹ cứu nước.

Điều đặc biệt trong câu chuyện này: Anh Khá nhập ngũ đúng vào năm 1963, năm mà anh trai mình hy sinh. Giống như một cuộc chạy tiếp sức của lòng dũng cảm, khi người anh ngã xuống, người em lập tức đứng vào hàng ngũ, cầm súng tiếp tục hành trình của gia đình.

Nỗi Đau Hóa Thành Cát Bụi Trước Ngày Toàn Thắng

Khác với những người mẹ anh hùng khác có thể sống để nhìn thấy ngày 30/4/1975 lịch sử, Mẹ Trần Thị Đặng đã ra đi vào năm 1971.

Mẹ ra đi khi đất nước vẫn còn khói lửa, khi nỗi đau mất hai người con trai ưu tú vẫn còn âm ỉ trong tim. Có lẽ, Mẹ đã mang theo những ký ức về nụ cười của anh Thế, anh Khá về bên kia thế giới, gửi gắm niềm tin vào những người con còn lại sẽ nhìn thấy ngày hòa bình. Mẹ không kịp nhận đóa hồng ngày đại thắng, nhưng chính Mẹ là người đã dệt nên màu đỏ cho lá quốc kỳ.

Vinh Quang Vĩnh Cửu

Mãi đến ngày 26/3/2014, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho Mẹ Đặng. Tấm bằng vinh quang ấy giờ đây đặt cạnh di ảnh của Mẹ và các anh, như một lời khẳng định: Dòng họ Trần ở An Trường đã viết nên những dòng sử bằng máu và niềm tin sắt đá.

"Mẹ Đặng ra đi trước ngày hòa bình, nhưng linh hồn Mẹ đã hóa thành gió, thành mây, che chở cho những cánh đồng An Trường xanh ngát hôm nay."

Câu chuyện về Mẹ Đặng là lời nhắc nhở rằng: Anh hùng không chỉ là những người trở về với vòng nguyệt quế, mà còn là những người đã ngã xuống khi bóng đêm vẫn còn bao phủ, để giữ vững niềm tin vào ánh sáng mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn