Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Đặng (1913 – 1971)

Mẹ Trần Thị Đặng sinh năm 1913, là người phụ nữ nông thôn thuần hậu, tảo tần của vùng đất An Trường giàu truyền thống cách mạng. Mẹ lập gia đình với ông Trần Văn Trương (sinh năm 1912), người cùng quê, sinh được 07 người con (05 trai, 02 gái). Giữa bộn bề cuộc sống mưu sinh, Mẹ vẫn nuôi dạy con cái bằng tình yêu thương, bằng đạo lý làm người và lòng yêu nước được hun đúc từ chính quê hương mình.

Vĩnh Long15/01/2026ĐOÀN TN XÃ HƯNG MỸ (Chi đoàn THCS Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HAI NGỌN NẾN TRONG ĐÊM CHIẾN TRANH

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương An Trường, huyện Càng Long, tôi dừng chân thật lâu trước căn nhà xưa gắn với tên tuổi Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Đặng (1913 – 1971). Không còn Mẹ ở đó nữa, nhưng từng hàng cau, lối nhỏ, từng kỷ niệm được người dân kể lại vẫn ấm nồng hơi thở của một người mẹ đã hiến trọn những gì quý giá nhất cho Tổ quốc.

Mẹ Trần Thị Đặng sinh năm 1913, là người phụ nữ nông thôn thuần hậu, tảo tần của vùng đất An Trường giàu truyền thống cách mạng. Mẹ lập gia đình với ông Trần Văn Trương (sinh năm 1912), người cùng quê, sinh được 07 người con (05 trai, 02 gái). Giữa bộn bề cuộc sống mưu sinh, Mẹ vẫn nuôi dạy con cái bằng tình yêu thương, bằng đạo lý làm người và lòng yêu nước được hun đúc từ chính quê hương mình.

Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, hai người con trai của Mẹ đã nối tiếp nhau lên đường theo tiếng gọi non sông. Đó là niềm tự hào, nhưng cũng là nỗi lo canh cánh trong lòng người mẹ mỗi sớm, mỗi chiều.

Người con trai cả là liệt sĩ Trần Văn Thế, sinh năm 1934, tham gia cách mạng từ ngày 01 tháng 01 năm 1961, cấp bậc Trung sĩ, bộ đội địa phương huyện Càng Long. Anh là người chiến sĩ gan dạ, luôn có mặt nơi tuyến đầu gian khó. Ngày 23 tháng 11 năm 1963, anh đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Tin anh ngã xuống như sét đánh giữa lòng người mẹ, nhưng Mẹ đã nén chặt nước mắt, lặng lẽ thắp nén nhang, gửi nỗi đau riêng vào trong tim.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi mất mát, Mẹ lại tiếp tục tiễn người con trai thứ là liệt sĩ Trần Văn Khá, sinh năm 1943, tham gia cách mạng năm 1963, cấp bậc Thượng sĩ, bộ đội địa phương huyện Càng Long. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời dặn dò nghẹn ngào của Mẹ. Ngày 29 tháng 8 năm 1966, anh hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Từ đó, trong căn nhà nhỏ ở An Trường, hai bát hương liệt sĩ luôn đỏ lửa khói hương, là hai nỗi đau khôn nguôi, nhưng cũng là hai niềm tự hào lặng lẽ của Mẹ.

Mẹ Trần Thị Đặng không sống đến ngày đất nước hoàn toàn hòa bình. Năm 1971, Mẹ ra đi khi cuộc kháng chiến vẫn còn tiếp diễn, mang theo trong lòng nỗi nhớ con chưa kịp nguôi, nhưng cũng mang theo niềm tin sắt son vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Nhiều năm sau, để ghi nhớ công ơn to lớn ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho Mẹ Trần Thị Đặng (theo Quyết định số 723/QĐ-CTN). Đó không chỉ là sự tri ân của Tổ quốc, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về những hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của các Mẹ.

Câu chuyện về Mẹ Trần Thị Đặng, với hai người con anh dũng ngã xuống vì độc lập, tự do, mãi là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm lòng người. Là người cán bộ Đoàn được đi, được nghe và được ghi lại, tôi càng thấm thía rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ như Mẹ – những người đã biến nỗi đau riêng thành sức mạnh cho cả dân tộc đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn