MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG Trần Thị Huyến
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Huyến nhớ lại quá khứ đau buồn mất người thân:
Mỗi khi nhắc lại quãng đời đã qua, đôi mắt Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Huyến lại ánh lên nỗi buồn sâu thẳm của người phụ nữ đã trải qua quá nhiều mất mát. Trong ký ức của mẹ, những năm tháng chiến tranh như những vết cắt không bao giờ liền sẹo. Mẹ nhớ rõ buổi sáng tiễn chồng lên đường ra mặt trận, bàn tay ông nắm lấy tay mẹ thật chặt, dặn lại đôi lời rồi quay bước trong tiếng gọi của Tổ quốc. Ít lâu sau, mẹ nhận được tin ông đã hy sinh. Tin dữ đến đột ngột khiến đôi chân mẹ khuỵu xuống, như bầu trời sụp đổ ngay trước mặt. Nhưng mẹ không khóc được, chỉ lặng lẽ ôm lấy di ảnh mà run rẩy. Mất chồng đã là quá lớn, vậy mà chiến tranh đâu tha cho mẹ. Người con trai cả của mẹ rồi cũng theo bước cha, tình nguyện vào chiến trường, để lại lời hứa: “Mẹ chờ con về.” Nhưng đến ngày toàn thắng, lời hứa ấy vẫn hóa thành một khoảng trống lạnh lẽo. Mẹ chỉ còn nhận được tấm giấy báo tử cùng vài kỷ vật cháy sém. Mỗi đêm, mẹ ngồi bên bàn thờ hai cha con, nghe tiếng gió ngoài vườn mà ngỡ như tiếng bước chân ai trở về. Nỗi đau mất mát đã lấy đi tuổi xuân, hạnh phúc và cả những giấc ngủ yên bình của mẹ. Nhưng chính lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và đức kiên cường đã giúp mẹ đứng vững, trở thành biểu tượng của những người mẹ Việt Nam anh hùng, những người đã gửi đi tất cả để đất nước có ngày hòa bình. Giờ đây, dù đã ở tuổi xế chiều, mỗi khi nhắc lại, mẹ vẫn nghẹn ngào, nhưng nỗi đau ấy đã hóa thành niềm tự hào bất diệt



