Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ MÍT

Hải Phòng26/01/2026ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y DƯỢC HẢI PHÒNG (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y DƯỢC HẢI PHÒNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Một nhà đầy dũng khí

Bảy con đã ra đi

Thêm chồng và cháu nội

Treo chín bằng liệt sĩ

Tang tóc không nản lòng

Gieo neo vẫn lạc quan

Ngọt bùi luôn chia sẻ

Xứng danh mẹ anh hùng."

Những câu thơ viết về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH) Trần Thị Mít, xã Hải Phú, Hải Lăng, Quảng Trị, sống cùng chồng và 12 người con. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước, cùng với hàng triệu bà mẹ của dân tộc Việt Nam, mẹ đã hiến dâng cho đất nước chồng, sáu người con trai, một người con dâu và một cháu nội.Ở vùng quê nghèo nhưng đầy truyền thống anh hùng, cả gia đình mẹ Mít đã sớm theo cách mạng.

Ông Nguyễn Năng Phàn, người con thứ tư của Mẹ tham gia kháng chiến với ngọn lửa hy vọng sớm ngày giành được độc lập, tự do cho đất nước. Trong một lần đang diễn văn công phục vụ cho bộ đội và nhân dân, ông bị giặc bắt. Mặc dù bị chúng tra tấn dã man, tàn bạo, nhưng cho tận đến hơi thở cuối cùng, ông Phàn vẫn nhất quyết không chịu khuất phục trước quân thù. Không khai thác được gì từ người chiến sĩ trung kiên ấy, chúng chặt đầu anh, treo ngoài đường.Lòng mẹ Mít đứt từng khúc. Thế nhưng, mẹ chỉ dám khóc thầm mà không dám mang xác con về chôn. Bởi nếu làm thế, địch sẽ phát hiện ra mẹ theo kháng chiến. Hơn thế, ngôi nhà của mẹ - nơi nuôi giấu bộ đội sẽ không còn an toàn.au khi anh Phàn hy sinh, không chùn bước, lần lượt chồng, những người con khác của mẹ Mít đều tham gia cách mạng. Con gái kế út của mẹ là chị Nguyễn Thị Tiếp khi mới 19 tuổi đã trở thành một o du kích. Trong một lần về lấy gạo, cơm cho bộ đội, o bị giặc bắt, giết. Bọn chúng dã man buộc dây xích vào cổ o rồi cho xe kéo đi dọc đường. Nước mắt mẹ Mít như cạn khô vì mất mát, đau thương quá lớn.Con trai và con dâu thứ sáu của mẹ hy sinh, để lại hai người con thơ còn chưa nhớ mặt bố mẹ. Mẹ vừa làm bà, vừa làm mẹ nuôi hai cháu thay con.

Tự hào biết bao khi gia đình mình trở thành một phần của Cách mạng, góp công sức vào sự nghiệp chiến đấu và bảo vệ Tổ quốc, nhưng đằng sau sự tự hào về chiến công là những mất mát vĩnh viễn không thể bù đắp nổi. Mỗi lần nhận “giấy báo tử’’ là lại thêm một lần trái tim Mẹ như có hàng vạn mũi tên xuyên qua, đau đớn khôn nguôi, bởi chẳng có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau chứng kiến những người thân ruột thịt một đi không trở lại. Nhưng rồi vượt lên trên tất thảy những mất mát ấy, mẹ Mít lại tiếp tục tận tụy, kiên trung với sự nghiệp Cách mạng, dù gian khó, nguy nan nhưng vẫn không lùi bước. Giữa bom đạn, giữa những cuộc càn quét của địch, mẹ vẫn âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng. Có những lần, địch đến khám nhà, mẹ nhanh trí giấu bộ đội vào trong bồ thóc. Chồng và các con vắng nhà, mẹ vẫn cày, cấy tới hai mẫu ruộng để có thêm lương thực tiếp tế cho bộ đội.Nhiều đêm, mẹ thức thâu canh đào hầm. Giặc bắt giam, tra khảo, đánh đập bao lần nhưng mẹ nhất quyết không khai. Mỗi lần từ tay địch trở về, mẹ như đã chết chín phần. Thế nhưng, lòng căm thù lại nhanh chóng giúp mẹ hồi phục để tiếp tục chiến đấu. Mẹ đã trở thành một người lính!

Ông Ban, con trai thứ ba của mẹ, cũng tham gia cách mạng. Những năm 1962-1963, ông bị địch bắt, tù đầy, tra tấn đến phù thũng cả người. Thương con, mẹ lần hồi đi kiếm cám gạo, rang lên, rồi tìm cách gửi vào cho ông ăn để bớt phù. Con trai cả của ông Ban, anh Nguyễn Năng Thành cũng theo chân bố, ông nội và các bác, các chú trong gia đình đi đánh giặc. Anh Thành cũng đã hy sinh anh dũng. Anh Hóa, từ khi mới 10 tuổi cũng đã góp sức cho cách mạng. “Ngày đó, tôi còn nhỏ nên được giao nhiệm vụ làm cảnh giới bên ngoài nhà. Nếu tôi treo miếng vải hay áo màu trắng trên hàng rào, tức là đang trong tình thế nguy hiểm, bộ đội không được vào.”- anh Hóa nhớ lại. Nhà mẹ Mít khi đó, không chỉ là một cái nôi sản sinh ra những con người yêu nước, mà còn là căn cứ, nơi nuôi dưỡng những chiến sĩ cách mạng trong vòng vây của địch.

Đất nước thống nhất, nhưng nỗi đau, nỗi nhớ chồng, con của mẹ vẫn luôn thường trực trong tim. Chồng, các con, cháu của mẹ hy sinh, có người không kịp để lại một tấm ảnh thờ, có người còn chưa thấy mộ.Những năm cuối đời, mẹ vẫn đau đáu một ước nguyện làm sao tìm lại được mộ người con út – Nguyễn Thành, là bộ đội thông tin hy sinh ở chiến khu Ba Long. Cho đến tận hiện tại, gia đình đã mất bao công sức đi tìm nhưng vẫn chưa thấy mộ anh. Mẹ giờ đây đã đoàn tụ cùng các con ở nơi chín suối, nhưng tấm gương về đức hi sinh cao cả cùng câu chuyện về lòng nhiệt thành yêu nước của Mẹ và gia đình sẽ sống mãi trong lòng mỗi thế hệ người dân Việt Nam, lưu danh sử sách ngàn đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn