Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Sáng - Tự hào truyền thống gia đình cách mạng
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, hình ảnh những người mẹ Việt Nam anh hùng luôn là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và tình mẫu tử thiêng liêng. Trong số đó, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Sáng ở huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, là một nhân chứng sống động cho những mất mát, đau thương nhưng cũng đầy kiêu hãnh mà chiến tranh để lại.
Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, khi từng người thân trong gia đình lần lượt ra đi để bảo vệ Tổ quốc. Người phụ nữ ấy đã nén nỗi đau riêng, gạt nước mắt để tiễn chồng, tiễn con lên đường, rồi lại lặng lẽ chịu đựng khi nhận về những tờ giấy báo tử. Nhưng chính từ những mất mát ấy, mẹ đã trở thành biểu tượng của sức mạnh tinh thần, của lòng kiên cường và sự bất khuất của phụ nữ Việt Nam.
Những năm kháng chiến, chồng tham gia kháng chiến, mẹ mua lúa đem lên chợ Ông Văn (xã Đăng Hưng Phước) xay gạo, chuyển lên Sài Gòn bán. Ban ngày, một tay mẹ lo việc gia đình. Đêm về, mẹ lo tiếp tế, nuôi giấu cán bộ cách mạng. Cứ chiều chiều, mẹ lại nấu cơm, khi bộ đội về, cơm canh đã sẵn, mẹ chuyển xuống hầm cho các anh. Nhiều đêm, mẹ thức canh chừng các cuộc họp của cán bộ ngay dưới những căn hầm bí mật tại nhà mình, hễ có địch vây tới là báo hiệu.
Mẹ Sáng kể: Năm 1962, ông Quang cũng mất. Tôi lại tiếp tục một mình gồng gánh lo cho 04 người con. Đến những năm 1965, người con trai Nguyễn Văn Sướng 05 tuổi ngày nào nay đã học lớp 11 và tình nguyện đi liên lạc. Mẹ Sáng nhớ lại: "Thằng Sướng nó tên Sướng mà không có Sướng. Lúc nó xin tôi tham gia cách mạng, tôi bảo: Ba con mất rồi, con còn nhỏ nên lo mà học hành. Nhưng nó đâu có nghe".
Nghi ngờ Mẹ, nhiều lần giặc lùng sục khắp nhà, tra khảo Mẹ để tìm bộ đội, tìm tài liệu, Mẹ Sáng tâm sự: "Năm 1968, tôi bị bọn lính bắt giam ở khám Mỹ Tho. Chúng tra tấn dã man nhưng tôi chỉ lắc đầu và trả lời "không biết". Tôi bị bắt giam 03 lần, lần nào chúng cũng tra tấn rất dã man. Nhưng nỗi đau đó vẫn không bằng nỗi đau khi hay tin thằng Sướng hy sinh vào năm 1971".
Năm 1985, Mẹ Sáng được Nhà nước trao tặng Huy chương kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất; phong tặng Mẹ Việt Nam anh hùng năm 2014. Dù vẫn còn mang nặng những vết thương lòng do chiến tranh gây ra nhưng mẹ Sáng luôn tự hào vì sự hy sinh của gia đình cho độc lập, tự do và sự bình yên của Tổ quốc. Được biết: Mẹ ruột, mẹ chồng và bà nội của Mẹ Sáng đều là những Mẹ Việt Nam anh hùng.
Mẹ Trần Thị Sáng sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng đất Chợ Gạo, nơi những cánh đồng lúa xanh ngát và những con kênh chằng chịt nuôi dưỡng bao thế hệ. Từ nhỏ, mẹ đã thấm nhuần tinh thần yêu nước, chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo bởi chiến tranh, cảnh người dân bị áp bức bóc lột. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong mẹ ý chí kiên cường, lòng căm thù giặc và tình yêu thương sâu nặng dành cho gia đình, quê hương. Khi trưởng thành, mẹ lập gia đình, có chồng và những người con. Nhưng hạnh phúc gia đình chưa kịp trọn vẹn thì chiến tranh đã cuốn đi tất cả. Người chồng của mẹ, rồi những người con trai, con gái lần lượt tham gia kháng chiến. Mỗi lần tiễn người thân lên đường, mẹ lại lặng lẽ cầu nguyện, mong họ bình an trở về. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã không cho mẹ điều đó. Những tờ giấy báo tử lần lượt đến, để lại trong lòng mẹ những vết thương không bao giờ lành. Dẫu vậy, mẹ không gục ngã. Mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục kể lại những câu chuyện về chồng, con, về những năm tháng kháng chiến cho thế hệ sau, như một cách để giữ gìn ký ức lịch sử.
Điều đặc biệt ở mẹ Trần Thị Sáng là dù tuổi cao, trí nhớ có lúc vơi đầy, nhưng những câu chuyện về chồng, con, về cách mạng thì mẹ vẫn nhớ như in. Mỗi lần kể lại, giọng mẹ nghẹn ngào nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm tự hào. Mẹ không chỉ là người mẹ của riêng gia đình mình, mà còn là người mẹ của cả dân tộc, bởi sự hy sinh của mẹ đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho đất nước. Người dân trong vùng, mỗi khi nhắc đến mẹ, đều dành cho mẹ sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. Họ coi mẹ như một nhân chứng sống, một tấm gương để giáo dục con cháu về lòng yêu nước, về sự hy sinh cao cả. Những câu chuyện của mẹ, những ký ức mà mẹ lưu giữ, chính là những thước phim quay chậm tái hiện một phần lịch sử dân tộc, giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.
Cuộc đời mẹ Trần Thị Sáng là minh chứng cho sự kiên cường của phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Mẹ đã sống một cuộc đời đầy mất mát nhưng cũng đầy ý nghĩa. Mẹ không chỉ mất đi những người thân yêu nhất, mà còn mất đi cả chỗ dựa tinh thần. Nhưng thay vì gục ngã, mẹ đã biến nỗi đau thành sức mạnh, thành niềm tự hào. Mẹ sống để kể lại, để truyền lại cho thế hệ sau bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh, về giá trị của hòa bình. Chính vì vậy, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng – một danh hiệu cao quý, xứng đáng với những gì mẹ đã cống hiến. Danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận của đất nước, mà còn là niềm an ủi cho mẹ, cho những người mẹ khác đã mất mát trong chiến tranh.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, khi thế hệ trẻ được sống trong yên bình, hình ảnh mẹ Trần Thị Sáng vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà phải đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng sự hy sinh của biết bao người, trong đó có những người mẹ. Mỗi khi nhắc đến mẹ, người ta không chỉ nhắc đến một con người cụ thể, mà còn nhắc đến cả một thế hệ phụ nữ Việt Nam đã sống, đã hy sinh cho đất nước. Họ là những người mẹ anh hùng, những người mẹ bất tử trong lòng dân tộc. Và mẹ Trần Thị Sáng chính là một trong những người mẹ như thế.
Nguồn trích dẫn:
Cổng thông tin điện tử tỉnh Tiền Giang – Tự hào những người Mẹ Việt Nam anh hùng


