MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ VIẾT – MỘT ĐỜI GỬI LẠI CHO TỔ QUỐC
Có những người mẹ cả cuộc đời không bước lên chiến trường, nhưng cuộc đời của họ lại gắn với những mất mát mà chiến tranh để lại. Có những người mẹ tiễn chồng, tiễn con ra trận, ngày ngày sống trong nỗi chờ mong, rồi cuối cùng phải đón nhận sự hy sinh của những người thân yêu nhất. Những người mẹ ấy đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của dân tộc Việt Nam. Trong “Thư viện ký ức – Câu chuyện thời hoa lửa”, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Viếtkhiến tôi càng thấm thía hơn giá trị của hai chữ “hy sinh”.
Chiến tranh thường được nhắc đến bằng những trận đánh, những chiến thắng và những mốc son lịch sử. Nhưng phía sau mỗi chiến thắng ấy là biết bao gia đình phải chịu cảnh chia lìa. Những người lính ra đi mang theo tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình; còn những người mẹ ở lại mang theo nỗi nhớ, sự chờ đợi và những tháng ngày không biết ngày trở về của người thân.
Mẹ Trần Thị Viết là hình ảnh gợi lên vẻ đẹp ấy – vẻ đẹp của một người mẹ Việt Nam đã đặt tình yêu Tổ quốc song hành cùng tình yêu gia đình. Với người mẹ, con cái luôn là tài sản quý giá nhất. Vì thế, sự hy sinh của một người con đã là nỗi đau khó có thể diễn tả; sự mất mát của nhiều người thân càng là một vết thương sâu sắc. Nhưng chính từ nỗi đau ấy, những người mẹ như Mẹ Trần Thị Viết vẫn âm thầm chịu đựng, động viên con cháu và giữ gìn niềm tin vào ngày đất nước được bình yên.
Tôi nghĩ, điều làm nên sự vĩ đại của những người mẹ không phải là họ không biết đau. Trái lại, họ đau rất nhiều. Nhưng họ đã biến nỗi đau riêng thành sự đồng cảm với vận mệnh chung của dân tộc. Trong những năm tháng đất nước cần, họ hiểu rằng những người con của mình không chỉ thuộc về gia đình mà còn có trách nhiệm với quê hương.
Đó chính là một dạng của lòng yêu nước rất đặc biệt: lòng yêu nước của những người ở hậu phương.
Nếu người lính trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận thì người mẹ là người giữ ngọn lửa gia đình, chịu đựng những khoảng trống mà chiến tranh để lại. Một lá thư không đến, một bước chân không trở về, một bữa cơm thiếu đi người con... tất cả đều trở thành những ký ức mà người mẹ phải mang theo suốt cuộc đời.
Bởi vậy, danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước đối với những mất mát và cống hiến của các mẹ. Đó còn là lời tri ân của cả dân tộc đối với những người phụ nữ đã góp phần làm nên hòa bình bằng chính những hy sinh âm thầm của mình.
Ngày hôm nay, thế hệ trẻ chúng tôi được lớn lên trong hòa bình. Chúng tôi có trường học, có gia đình, có những ước mơ và lựa chọn cho tương lai. Nhiều khi, chúng tôi dễ coi những điều bình dị ấy là hiển nhiên. Nhưng khi nhìn lại cuộc đời những người mẹ thời chiến, tôi hiểu rằng hòa bình không phải món quà tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên hôm nay là tuổi trẻ, là nước mắt và cả những người mãi mãi không trở về.
Vì thế, tưởng nhớ Mẹ Trần Thị Viết không thể chỉ dừng lại ở sự xúc động. Điều quan trọng hơn là thế hệ trẻ phải biết biến lòng biết ơn thành hành động: học tập nghiêm túc, sống tử tế, biết yêu thương gia đình, có trách nhiệm với cộng đồng và trân trọng từng ngày bình yên.
Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Viết cũng như biết bao người mẹ Việt Nam trong chiến tranh có thể đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử. Nhưng những gì các mẹ để lại vẫn còn nguyên giá trị.
Nếu những người lính đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc thì những người mẹ đã dùng cả cuộc đời để tiễn con, chờ con và chịu đựng mất mát vì Tổ quốc.
Trong dòng chảy của lịch sử, tên tuổi của mỗi người có thể dần phai mờ theo thời gian. Nhưng tình yêu của một người mẹ dành cho con và những hy sinh mà người mẹ ấy dành cho đất nước sẽ không bao giờ mất đi.
Với tôi, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Viết chính là một trang ký ức lặng mà sâu sắc của “thời hoa lửa” – nơi chúng ta không chỉ nhớ về những người đã ngã xuống, mà còn cúi đầu tri ân những người mẹ đã âm thầm đứng vững sau những mất mát lớn lao.
Mẹ có thể đã trao cho Tổ quốc những gì quý giá nhất của đời mình. Còn thế hệ hôm nay, điều chúng tôi có thể trao lại chính là một cuộc sống có trách nhiệm, một đất nước bình yên và một tương lai xứng đáng với những hy sinh của các mẹ.



