Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Trịnh Thị Hưởn

Rời khỏi nhà anh Chín Rồng vào buổi chiều xuân mà chúng tôi nặng trĩu nỗi lòng thương nhớ Mẹ. Nhìn di ảnh của người, một người Mẹ phúc hậu. Mẹ ơi! Mẹ là Mẹ của con.

Vĩnh Long26/02/2026Nguyễn Công Chánh (Xã đoàn Chợ Lách)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một ngày đầu Xuân Ất Mùi 2015, như lời đã hẹn trước tôi và đồng chí Thắm - cán bộ Ban Tuyên giáo Đảng ủy xã Phú Sơn tìm đến nhà anh Nguyễn Văn Rồng (Chín Rồng) là trưởng ấp ấp Phú Long, xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách trong niềm vui xuân và sau vụ kiểng Tết được mùa. Anh nói trong niềm hân hoan là những hộ làm hoa kiểng Tết năm nay của ấp tôi kiếm được hơn hai tỷ. Riêng anh được vài chục triệu, nhưng vui nhất là Xuân này Mẹ của anh tên Trịnh Thị Hưởn được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng theo Quyết định số 3346/ QĐ ngày 16 tháng 12 năm 2014.

Mẹ Trịnh Thị Hưởn sinh năm 1924 trong một gia đình đông anh em có truyền thống cách mạng ở ấp Giồng Trôm, xã Nhuận Phú Tân, huyện Mỏ Cày (nay là Mỏ Cày Bắc), tỉnh Bến Tre. Mẹ có tất cả bảy anh chị em và Mẹ là con thứ bảy trong gia đình. Mẹ là nông dân nên rất giỏi cấy, cắt và việc nội trợ trong gia đình. Lớn lên ở tuổi mười tám, đôi mươi Mẹ được người mai mối gã cho ông Nguyễn Văn Lục sinh năm 1922 là một thanh niên theo đạo Công giáo và kể từ đó cuộc đời Mẹ gắn liền với quê chồng ở ấp Phú Long, xã Hưng Khánh Trung, huyện Chợ Lách. Tuy là gia đình theo đạo nhưng Ông sớm giác ngộ cách mạng, Ông tham gia vào lực lượng du kích ấp, là Ấp đội trưởng. Vợ chồng Mẹ đã có 19 năm gian khổ và hạnh phúc bên nhau, Mẹ đã sinh cho Ông 8 người con (bốn trai, bốn gái). Đến năm 1963 – đêm 19 tháng 7, trong một trận đánh vào Chi khu Đôn Nhơn (xã Vĩnh Thành) chồng Mẹ bị trúng đạn hy sinh khi Mẹ mới sinh anh Nguyễn Văn Rồng ba tháng tuổi.

Nén chặt nỗi đau, Mẹ chỉ khóc thầm một mình trong những đêm dài vắng lạnh. Mẹ không muốn các con nhìn thấy Mẹ khóc, Mẹ chỉ muốn các con của Mẹ được sống trong tình yêu thương của Mẹ. Nhưng vì quê hương, vì sự quyết tâm của con muốn làm nhiệm vụ đối với quê hương đất nước Mẹ lại tiễn anh Nguyễn Văn Dư con trai thứ ba của Mẹ khi đó mới 18 tuổi (anh sinh năm 1946 nhập ngũ năm 1964) lên đường vào bộ đội Tiểu đoàn 516 và trong một trận đánh ác liệt với giặc ở xã Lương Hòa, huyện Giồng Trôm anh đã hy sinh vào ngày 20 tháng 12 năm 1966 khi tuổi đời vừa tròn 20, chưa lập gia đình.

Anh Nguyễn Văn Rồng (Chín Rồng) kể “Tôi là con trai út trong nhà nên tất cả tình yêu thương của Mẹ, của anh chị đều dành cho tôi. Bởi vì lúc tôi mới sinh thì ba tôi mất, ba năm sau anh ba tôi hy sinh. Mẹ tôi không để cho các anh, chị tôi biết việc anh ba tôi hy sinh vì lúc đó nhà tôi sống trong vùng địch tạm chiếm (ấp Phú Long những năm 1970 giặc đã chiếm làm phân Chi khu xã Hưng Khánh Trung) chúng khai quang mở vùng trắng từ chợ Phú Long đến cầu Hòa Khánh để bảo vệ tuyến Tỉnh lộ 30 huyết mạch nối liền Chi khu Đôn Nhơn giữa Vĩnh Thành – Ba Vát.

Biết gia đình tôi có người thân đi cách mạng, bọn lính đồn thường đến quấy phá thì Mẹ tôi dẫn tôi vào nhà thờ vì Mẹ tôi có tay nghề nấu ăn nên được linh mục thương giúp đỡ. Còn những lúc ác liệt thì Mẹ dẫn tôi về quê ngoại ở Bang Tra vùng giải phóng để lẫn tránh. Nhưng nơi nào cũng bom đạn giặc bắn phá nhất là vùng giải phóng. Ban ngày phải đối phó với trực thăng võ trang, tàu chiến bắn phá, ban đêm thì bom trộm, pháo bầy làm cho vườn tượt, nhà cửa, vật nuôi bị hủy diệt rất nặng.

Sau ngày hòa bình lập lại, việc đầu tiên Mẹ làm là nói cho chúng tôi biết anh ba tôi đã hy sinh và Mẹ đã cùng với anh hai tôi đi bộ từ Phú Long đến xã Lương Hòa, huyện Giồng Trôm tìm mộ anh. Mẹ đã tìm được mộ anh theo chỉ dẫn nhưng tất cả là ba cái mộ. Người chỉ huy nằm giữa, hai mộ hai bên là chiến sĩ không có bia mộ chỉ người chôn chất mới biết. Người chủ đất khẳng định hai mộ chiến sĩ đó có một cái là mộ anh Nguyễn Văn Dự. Vì không gặp được người trực tiếp chôn cất nên chỉ thắp hương rồi Mẹ lại về. Vai năm sau Mẹ trở lại thì những ngôi mộ đã được qui tập về nghĩa trang liệt sĩ huyện Giồng Trôm. Trong hàng bia mộ các chiến sĩ vô danh, Mẹ bùi ngùi thấp nén hương trên mộ các chiến sĩ vô danh trong hai hàng nước mắt. “Con ơi! Các con là con của Mẹ”.

Năm 1997, sau cơn bão LinDa, Mẹ đã về cõi vĩnh hằng ngày mùng 7 tháng 10 âm lịch năm 1997 hưởng thọ 73.

Hiện nay nhà của Mẹ do anh Nguyễn Văn Rồng (Chín Rồng) trưởng ấp Phú Long thờ cúng Mẹ, được xét trong danh sách cất nhà tình nghĩa năm 2015.

Rời khỏi nhà anh Chín Rồng vào buổi chiều xuân mà chúng tôi nặng trĩu nỗi lòng thương nhớ Mẹ. Nhìn di ảnh của người, một người Mẹ phúc hậu. Mẹ ơi! Mẹ là Mẹ của con.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam anh hùng Trịnh Thị Hưởn | Câu chuyện thời hoa lửa