Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Trịnh Thị Nuôi

Với những cống hiến cho sự nghiệp cách mạng, ngày 16 tháng 12 năm 2014 Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cáo quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng".

Vĩnh Long26/02/2026Thanh Chăm (Xã đoàn Chợ Lách)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Chiến tranh luôn gây ra luôn gây ra nhiều mất mát, đau thương! Nhưng mất mát lớn nhất là mất mát về con người; đau thương lớn nhất là là nỗi đau của người Mẹ mất người vợ mất chồng. Cuộc kháng chiến đã lùi xa, nhưng Mẹ vẫn đau với nỗi đau xé lòng, buồn với nỗi buồn không cạn, sống với kỷ niệm không phai ...”. Đó là nỗi lòng của Mẹ Việt Nam anh hùng Trịnh Thị Nuôi, sinh năm 1934, ấp Phú Hòa, xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách. Mẹ cũng là con dâu cả của Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Đỏ có chồng và hai con hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Sinh ra và lớn lên trong gia đình nông dân nghèo ở ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung nay là xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách. Gia đình Mẹ rất nghèo nên từ thuở nhỏ Mẹ sớm quen với nỗi khổ cực của cảnh ruộng đồng, nào là đi cấy lúa mướn, vần đổi công hết chỗ nầy rồi lại đến chỗ khác. Tranh thủ những lúc rãnh rổi vào buổi tối đi làm đồng về, Mẹ cùng với các chị em trong xóm tham gia vào Tổ quyên góp đến từng gia đình vận động bà con ủng hộ kháng chiến. Đến năm 20 tuổi, được người mai mối, Mẹ về làm dâu ở ấp Phú Hòa xã Nhuận Phú Tân, huyện Mỏ Cày. Gia đình bên chồng cũng nghèo khó. Vậy là cái nghèo lại bám theo Mẹ suốt cả cuộc đời.

Vào những ngày cận Tết Ất Mùi 2015, trong khi mọi người đang tất bật chuẩn bị mọi công việc để cùng sum vầy đoàn tụ bên mái ấm gia đình, được con cháu mua vài bộ áo mới, được "lì xì" mừng tuổi . . . Nhưng trước hiển nhà tình nghĩa ở ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung B là hình ảnh người Mẹ già tóc bạc, đôi tay run run cố lấy sức chặt từng cành củi để kịp đón Tết, Mẹ nói: “Tết nầy chặt củi để nấu vài đòn bánh cũng Ổng và thằng Tần, thằng Non đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”.

Cạnh bên cũng lại là một ngôi nhà tình thương mới được xây cất, đó là nhà của người con trai Út.

Bên ly trà ấm, Mẹ kể cho tôi nghe về quảng đời của Mẹ, sự hy sinh của chồng và hai người con: thật đáng buồn, hồi những năm chiến tranh, vì để an toàn cho người thân và tránh né sự truy lùng của địch, người con trai thứ ba của Mẹ, anh Nguyễn Văn Tần thoát ly gia đình năm 1973, bị bọn lính 509 bắt tra tấn và bắn chết tại quê nhà. Khi nhập ngũ, đơn vị đã đặt cho anh một "bí danh" riêng, khi hy sinh thì người thân không biết tên "bí danh" lúc đó của anh là gì? Vậy mà sau khi hoà bình lập lại, đã bao lần Mẹ tới lui khai báo nhưng con của Mẹ - anh Nguyễn Văn Tần vẫn không được công nhận là liệt sĩ! Nhưng đối với Mẹ thì điều đó không là tất cả!

Còn người con trai lớn, anh Nguyễn Văn Non, thoát ly gia đình vào bộ đội địa phương quân huyện Mỏ Cày năm 1972 và cũng chính vào năm ấy, Mẹ nhận được tin chia buồn của đơn vị gửi về báo tin anh đã hy sinh tại Giồng Keo, huyện Mỏ Cày, hài cốt được đồng đội chôn cất tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Mỏ Cày.Cầm trên tay giấy báo tin chia buồn, Mẹ đau đớn tột cùng. Và càng đau đớn hơn khi gần đến ngày vui toàn thắng (ngày 13 tháng 4 năm 1975) thì chồng Mẹ - ông Nguyễn Văn Hoạch, sinh năm 1932, tham gia cách mạng năm 1965 là du kích, Tổ trưởng Ban kinh tài ấp Phú Hoà bị địch bắn chết khi đang làm nhiệm vụ.

Chồng và hai người con hy sinh, trong đó có một người con đến nay vẫn chưa được công nhận là liệt sĩ. Năm người con còn lại thì người con gái thứ tám bị nhiễm chất độc hóa học từ khi mới chào đời đang ở chung với Mẹ và đứa cháu ngoại vừa tốt nghiệp cấp III đã vội đi làm ăn xa vì hoàn cảnh kinh tế gia đình. Chính chiến tranh đã gây ra quá nhiều nỗi đau cho Mẹ. Giờ đây, Mẹ như là trụ cột, là chỗ dựa duy nhất cho những đứa con và cả gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Việt Nam anh hùng Trịnh Thị Nuôi | Câu chuyện thời hoa lửa