Mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH) Tạ Thị Phún - Cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng
Được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vào tháng 7 năm 2020. Cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng của mẹ là biểu tượng sáng ngời cho lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của những người mẹ Việt Nam!

MẸ PHÚN – 93 NĂM MỘT ĐỜI GÁNH GỒNG, CHỈ MONG ĐƯỢC SỐNG VUI BÊN CON CHÁU
93 tuổi đời – gần một thế kỷ đi qua với biết bao dông bão, cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Phún là những tháng ngày lặng thầm gánh chịu mất mát, hy sinh.
Chồng mẹ đã ngã xuống vì Tổ quốc, để lại mẹ một mình nuôi con giữa những năm tháng chiến tranh và muôn vàn khó khăn. Mẹ đã vượt qua những ngày tháng ấy bằng một nghị lực phi thường, bằng đôi bàn tay tảo tần và tình yêu thương vô bờ dành cho các con.
Thời gian trôi qua, những đau thương của chiến tranh dần lùi vào quá khứ, nhưng dấu vết của những năm tháng ấy vẫn in hằn trong cuộc đời mẹ. Người chồng đã mãi mãi không trở về, còn mẹ thì ở lại, lặng lẽ gánh vác gia đình và dành trọn cuộc đời để các con được lớn lên.
Giờ đây, mẹ Phún sống cùng người con út tại quê nhà.
Gặp mẹ, điều đầu tiên dễ nhận thấy là thần sắc mẹ vẫn hồng hào, nụ cười hiền hậu và đôi mắt ấm áp, dù đã mờ đục theo năm tháng. Tuổi cao khiến đôi tai mẹ nghe không còn rõ, đôi lúc huyết áp tăng nhẹ, nhưng sức khỏe vẫn được duy trì ổn định nhờ sự chăm sóc tận tụy của con cháu.
Căn nhà nhỏ của mẹ không cầu kỳ, nhưng luôn sạch sẽ, ngăn nắp. Ở đó có những người con luôn bên cạnh, chăm sóc mẹ bằng những điều bình dị nhất – một bữa cơm, một lời hỏi han, một giấc ngủ yên lành.
Khi được bác sĩ thăm khám và nhẹ nhàng dặn dò, mẹ mỉm cười. Đôi mắt đã không còn nhìn rõ, nhưng ánh lên một niềm vui rất đỗi giản dị. Mẹ nói:
“Mệ chẳng mong gì hơn, chỉ mong sống vui, sống khỏe thêm 20 năm nữa với các con.”
Một câu nói khiến người nghe lặng đi.
Bởi sau 93 năm cuộc đời, sau những mất mát mà chiến tranh để lại, điều mẹ mong mỏi chẳng phải điều gì lớn lao. Mẹ chỉ mong có thêm thời gian. Thêm những ngày được thức dậy bên con cháu, thêm những bữa cơm gia đình, thêm những buổi chiều bình yên nơi quê nhà.
Mẹ đã dành gần trọn cuộc đời để hy sinh cho gia đình và Tổ quốc.
Đến cuối cuộc đời, mẹ chỉ mong được sống vui, sống khỏe và được ở bên những người mình yêu thương.
Có lẽ, đó cũng là hạnh phúc giản dị nhất mà một người mẹ xứng đáng được nhận sau một đời gánh gồng.
93 năm – một đời hy sinh.
Giờ đây, mẹ chỉ mong những năm tháng còn lại thật bình yên, bên con cháu và trong vòng tay yêu thương.


