MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ BA
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giữa những cánh đồng lúa bạt ngàn và những rặng dừa soi bóng của ấp Ông Lãnh, xã Vĩnh Xuân, có một người phụ nữ âm thầm thắp lên ngọn lửa bền bỉ của lòng trung kiên – Mẹ Võ Thị Ba. Sinh năm 1934, Mẹ lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến bao đau thương mà giặc gây ra cho quê hương. Chính từ nỗi đau ấy, ngọn lửa yêu nước trong Mẹ sớm bùng cháy.
Mẹ lập gia đình, rồi lần lượt chồng và con trai của Mẹ lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn họ ra trận, Mẹ đứng bên hàng cau trước sân nhà, ánh mắt kiên cường nhưng sâu thẳm nỗi lo. Mẹ hiểu rằng con đường họ đi đầy gian nguy, nhưng Mẹ càng hiểu hơn rằng độc lập, tự do không thể chờ đợi. Để rồi, một ngày, tin dữ ập đến – cả chồng và con trai đều anh dũng hy sinh. Nỗi đau tưởng như quật ngã người mẹ gầy guộc, nhưng không, Mẹ lau nước mắt, siết chặt tay vào vạt áo, tự nhủ:
"Họ ngã xuống để đất nước đứng lên. Mình còn sống thì còn phải góp sức cho cách mạng."
Từ đó, Mẹ vừa làm mẹ, vừa làm người chiến sĩ thầm lặng. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ trở thành nơi che giấu cán bộ, nuôi dưỡng cơ sở, bảo vệ du kích. Trong những đêm trăng mờ, Mẹ lặng lẽ băng qua đồng, mang từng nắm gạo, từng mẩu tin, từng lá thư mật đến cho anh em. Có những đêm mưa tầm tã, nước ngập đến gối, Mẹ vẫn không dừng bước.
“Miễn cán bộ còn, cách mạng còn.” — đó là lời Mẹ thường nói.
Năm 1970, trước sự kiên trung, tận tụy và tinh thần bất khuất, Mẹ được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Ngày đứng dưới cờ Đảng, Mẹ rưng rưng xúc động. Đó không chỉ là vinh dự cá nhân mà là lời hứa với chính chồng, với con và với quê hương: sống trọn đời cho cách mạng.
Trong cuộc chiến, Mẹ nhiều lần thoát chết trong gang tấc. Có lần giặc lùng sục cả ấp, Mẹ nhanh trí đưa cán bộ xuống hầm bí mật rồi giả vờ đang giã gạo ngoài sân. Tên địch hỏi:
– Có thấy người lạ quanh đây không?
Mẹ bình thản đáp:
– Chỉ có gió với đồng thôi, tụi bây muốn tìm thì cứ tìm.
Chúng lục tung căn nhà đơn sơ, nhưng nhờ sự mưu trí của Mẹ, cán bộ vẫn an toàn. Khi chúng rút đi, Mẹ mới nhẹ nhàng mở nắp hầm, nở nụ cười hiền:
“Thoát rồi đó con, còn lâu mới bắt được người của mình.”
Nhiều năm ròng, ngọn lửa cách mạng trong Mẹ chưa bao giờ tắt, dù chiến tranh khốc liệt, dù mất mát đau thương bủa vây. Mẹ sống bằng tinh thần của người chiến sĩ, yêu nước bằng chính trái tim người mẹ Việt Nam – kiên cường, chịu đựng và hy sinh không đòi hỏi.
Giờ đây, khi đất nước thanh bình, mái đầu Mẹ đã bạc trắng, đôi bàn tay run run theo từng mùa gió, nhưng ngọn lửa năm xưa vẫn cháy trong ký ức ấp Ông Lãnh. Người dân nơi đây vẫn gọi Mẹ bằng cái tên trìu mến:
“Mẹ Ba – bông hoa lửa của Vĩnh Xuân.”
Bởi cuộc đời Mẹ là một bông hoa rực đỏ giữa chiến trường, được tưới bằng máu chồng, nước mắt con, và niềm tin sắt đá vào cách mạng. Một bông hoa không bao giờ tàn.



