Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Võ Thị Sách

“Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con Lần lượt ra đi...đi mãi mãi Thời gian trôi qua, vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng Nhưng vết thương lòng mẹ vẫn còn nặng mang Mẹ Việt Nam ơi, Mẹ Việt Nam ơi!”

Vĩnh Long08/05/2026Nguyễn Kim Ngân (Xã đoàn Chợ Lách)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con

Lần lượt ra đi...đi mãi mãi

Thời gian trôi qua, vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng Nhưng vết thương lòng mẹ vẫn còn nặng mang Mẹ Việt Nam ơi, Mẹ Việt Nam ơi!”

Xin mượn lời bài hát để nói lên phần nào những mất mát, đau thương mà. Mẹ Việt Nam Anh Hùng Võ Thị Sách, sinh năm 1912, quê quán ấp Gia Khánh, xã Hưng Khánh Trung, huyện Chợ Lách (nay thuộc huyện Mỏ Cày Bắc) phải chịu đựng “Lần lượt tiễn những người con ra đi... đi mãi mãi” chồng và các người con còn lại của Mẹ hầu hết đều tham gia cách mạng.

Mẹ Sách sinh ra trong một gia đình nông dân có truyền thống cách mạng. Năm lên 19 tuổi, Mẹ được mai mối và kết duyên với ông Nguyễn Văn Điểu, sinh năm 1911 là một thanh niên yêu nước sớm giác ngộ cách mạng ở làng Trung Mỹ, nay là ấp Phước Hậu, xã Phước Mỹ Trung, huyện Mỏ Cày Bắc. Với bí danh Tư Dúng, ông là Xã đội phó xã Phước Mỹ Trung. Năm 1932, Mẹ Sách sinh con trai đầu lòng, đặt tên là Nguyễn Chánh, lúc bấy giờ chiến tranh vô cùng ác liệt, chồng Mẹ lại đi công tác, lúc này bọn thực dân Pháp càng quét dữ dội, bọn chúng ra sức truy lùng những người cộng sản nên chồng Mẹ phải nhiều lần thay tên, đổi họ để tránh tay mắt của bọn thực dân.

Thời gian chồng Mẹ hoạt động cách mạng, Mẹ được ông Hương Quản Võng nhận làm con nuôi đỡ đầu. Những lúc có điều kiện, chồng Mẹ thường tranh thủ chút thời gian để về thăm vợ, con. Tuy chỉ là những giây phút ngắn ngủi nhưng Mẹ cũng thấy ấm lòng, vì Mẹ hiểu sống trong thời buổi chiến tranh loạn lạc là vậy.

Thời gian trôi qua, Mẹ và ông Điểu có với nhau tất cả 7 người con, 5 người con trai, 2 người con gái. Chồng Mẹ lại đi công tác xa nhà, cuộc sống còn gặp nhiều khó khăn, vất vả nhưng với lòng thương con Mẹ chịu thương, chịu khó làm lụng vất vả nuôi nấng các con nên người vừa chăm lo từng bữa cơm, manh áo cho cán bộ hoạt động cách mạng. Đến năm 1948, khi chiến tranh diễn ra ngày càng ác liệt, Mẹ động viên và tiễn người con trai đầu lòng là anh Nguyễn Chánh, tham gia du kích huyện Mỏ Cày, khi đó anh chỉ mới vừa tròn16 tuổi. Sau đó, anh được đơn vị cử đi tập kết ở tận Hà Nội biền biệt không về thăm Mẹ.

Đến năm 1957, Mẹ tiếp tục tiễn người con trai thứ 4 là anh Nguyễn Văn Liêm, sinh năm 1939 (lúc này anh 18 tuổi) tham gia du kích địa phương. Năm 1962, Mẹ bàng hoàng nhận được tin từ đơn vị báo về, anh Liêm bị phục kích và hy sinh trong trận càn của địch tại huyện Mỏ Cày, hài cốt anh được đồng đội chôn cất tại xã Phước Mỹ Trung, nay là nghĩa trang huyện Mỏ Cày Bắc.

Chiến tranh là đau thương là mất mát, vì vậy Mẹ cố gắng vượt qua, nuốt nước mắt vào trong tiếp tục động viên người con trai thứ 5 là anh Nguyễn Văn Sĩ (còn gọi là Năm Nhỏ) lên đường nhập ngũ tại đơn vị Tiểu đoàn 516 tỉnh Bến Tre. Năm 1968, một lần nữa Mẹ nhận được hung tin là trong lúc đang đang làm nhiệm vụ anh bị máy bay giặc phát hiện bắn và hy sinh. Vậy là đã ba lần Mẹ tiễn con đi nhưng không biết bao nhiêu lần Mẹ đã khóc thầm lặng lẽ...

Ngoài hai người con của Mẹ hy sinh, Mẹ còn có 2 người con gái cũng tham gia cách mạng, từng là chiến sĩ giao liên dũng cảm, mưu trí; hai người con rể trong đó một người tham gia du kích, năm 1970 là Bí thư Đảng ủy xã Phước Mỹ Trung, huyện Mỏ Cày; một người là Bí thư xã đoàn (giai đoạn từ năm 1970-1980).

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng thống nhất đất nước, Mẹ và chồng Mẹ được anh Nguyễn Văn Sương, sinh năm 1960 là người con trai út phụng dưỡng tại ấp Hòa II, xã Vĩnh Hòa. Năm 1978, anh Sương tham gia công tác tại Công an xã Phước Mỹ Trung đến năm 1984 là Trưởng Công an xã.

Cả cuộc đời Mẹ, sống và cống hiến hết mình cho quê hương, đất nước nhưng riêng bản thân Mẹ chưa bao giờ nghĩ điều đó là lớn lao, là vĩ đại. Bởi! với Mẹ, đó là sự hy sinh vì sự nghiệp chung. Những năm tháng cuối đời, Mẹ không mong mỏi gì hơn là thế hệ con, cháu sau này sống có ích cho quê hương đất nước, xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống. Năm 1986, do tuổi cao sức yếu, Mẹ trút hơi thở cuối và vĩnh viễn ra đi bên vòng tay và sự tiếc thương của con cháu tại ấp Hòa II, xã Vĩnh Hòa, huyện Chợ Lách.

Để ghi nhớ công ơn to lớn của Mẹ cho quê hương đất nước, ngày 30 tháng 3 năm 2015, Chủ tịch nước ký quyết định truy tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước Bà Mẹ Việt Nam anh hùng.

Mẹ thật xứng đáng với danh hiệu ấy. Mẹ Sách tuy không còn trên cõi đời này nhưng tên tuổi và những đóng góp của Mẹ vẫn sáng mãi trong mỗi chúng ta hôm nay và cả những thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn