Mẹ VNAH Bùi Thị Hương - Bữa cơm chờ người không trở lại
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Hương sinh năm 1904 tại tỉnh Quảng Ngãi, sau đó vào Đồng Nai lập nghiệp từ đầu những năm 1930. Mẹ cùng chồng là ông Lê Bá Đảng sớm tham gia cơ sở cách mạng. Sau khi chồng qua đời năm 1958, Mẹ một mình nuôi bốn người con trai, trong đó ba người là Lê Văn Khê, Lê Văn Mùi và Lê Văn Cại lần lượt anh dũng hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù bị địch theo dõi, khủng bố và gọi là "bà già AK", Mẹ vẫn âm thầm tiếp tế, che chở cho cán bộ, chiến sĩ đến ngày đất nư
Có những bữa cơm người mẹ nấu ra chỉ để chờ một người con trở về. Nhưng cũng có những bữa cơm được mang đi suốt nhiều ngày, nhiều tháng mà người con ấy đã mãi mãi không còn nữa. Câu chuyện về Má Bùi Thị Hương luôn được người dân An Lợi, Long Thành nhắc đến bằng hình ảnh ấy – hình ảnh một người mẹ già lặng lẽ gánh cơm ra đồng, gọi tên con trong khi con đã nằm lại đâu đó giữa chiến trường.Má Bùi Thị Hương sinh năm 1904 tại vùng quê Quảng Ngãi. Đầu những năm 1930, theo dòng người đi lập nghiệp, Mẹ cùng gia đình lưu lạc vào Đồng Nai. Tại đây, Mẹ kết hôn với ông Lê Bá Đảng, người gốc Quảng Nam. Hai vợ chồng dựng nên một mái nhà nhỏ và lần lượt sinh được bốn người con trai.Cuộc sống chưa kịp yên ổn thì đất nước bước vào chiến tranh.Gia đình Mẹ trở thành cơ sở của cách mạng từ những năm kháng chiến chống Pháp. Ông Lê Bá Đảng tham gia hoạt động Việt Minh nên nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giữ, tra tấn dã man. Những vết thương do đòn roi của kẻ thù đeo bám ông suốt nhiều năm, đến năm 1958 thì ông lâm bệnh nặng và qua đời.Từ đó, Má Hương một mình nuôi đàn con giữa đất khách quê người.Mẹ không chỉ thay chồng gánh vác gia đình mà còn tiếp tục giữ trọn lời hứa với cách mạng. Mẹ thường nói với các con:"Cha tụi con đã chọn con đường này. Má không thể quay lưng."Các con của Mẹ lớn lên trong tinh thần ấy.Người con cả Lê Hồng Phước trở thành cán bộ địa phương, sau giữ cương vị Bí thư xã An Lợi.Người con thứ ba Lê Văn Khê, sinh năm 1941, thoát ly gia đình năm 1961, trở thành Tiểu đội trưởng du kích An Lợi. Những năm ấy, phong trào chuẩn bị cho cuộc Đồng khởi diễn ra sôi nổi khắp Long Thành.Tháng 10 năm 1962, trong một chuyến xây dựng cơ sở quần chúng, đơn vị của anh Khê bị phục kích do có kẻ phản bội chỉ điểm. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.Kẻ thù không dừng lại ở đó.Chúng cố tình phơi thi thể anh suốt một đêm giữa làng để uy hiếp tinh thần nhân dân. Sáng hôm sau, chúng còn định chặt đầu anh đem đi bêu khắp xã.Nhận được tin, người anh cả Lê Hồng Phước bất chấp hiểm nguy, tìm cách đưa thi hài em về chôn cất trước khi địch thực hiện hành động tàn ác.Ngày tiễn con, Má Hương không khóc thành tiếng.Mẹ chỉ vuốt mái tóc đã lạnh của con rồi thì thầm:"Con ngủ yên nghe con..."Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi thì đầu năm 1963, Mẹ lại động viên người con kế là Lê Văn Mùi lên đường nhập ngũ.Anh chiến đấu trong lực lượng bộ đội Long Thành, rồi được điều về Tỉnh đội.Ngày 1 tháng 11 năm 1969, trên đường công tác qua Lộc An, anh rơi vào ổ phục kích của lính Úc và anh dũng hy sinh.Gia đình đi tìm.Đồng đội đi tìm.Nhưng hài cốt anh mãi mãi không được tìm thấy.Một người con nữa chỉ còn lại trong ký ức.Trong mắt địch, Má Hương là một người phụ nữ vô cùng nguy hiểm.Chúng đặt cho Mẹ cái tên đầy dè chừng:"Bà già AK".Nhà Mẹ nhiều lần bị bom đạn đánh sập, cháy rụi.Dựng lại.Lại bị phá.Nhưng Mẹ chưa từng rời bỏ quê hương.Ngày ngày, Mẹ gánh trứng vịt lộn đi bán khắp các đồn bốt.Ít ai biết rằng, đôi mắt của người bán hàng rong ấy luôn lặng lẽ quan sát từng toán lính, từng vị trí canh gác.Ban đêm, khi địch sơ hở, Mẹ lại gùi cơm, thuốc men và nhu yếu phẩm băng qua đồng ruộng để tiếp tế cho bộ đội.Người con út Lê Văn Cại, sinh năm 1951, sau này trở thành Xã đội trưởng An Lợi, kiêm quyền Bí thư xã.Đó là vùng địch kiểm soát vô cùng khốc liệt.Ấp 7 dày đặc đồn bốt.Nhưng Mẹ vẫn đều đặn mang cơm đến cho con và đồng đội.Rồi một ngày năm 1969, anh Cại hy sinh vì vấp phải mìn của địch trong một chuyến công tác.Đơn vị chưa kịp báo tin.Má không hề biết.Chiều hôm sau, Mẹ vẫn gói cơm như thường lệ, lội ra cánh đồng nơi các con từng hoạt động.Đến nơi, Mẹ quay sang hỏi người con cả:"Em đâu con? Kêu nó lại ăn cơm."Nghe câu hỏi ấy, Lê Hồng Phước cúi mặt.Anh không đủ can đảm để nói với Mẹ rằng người em út đã không còn nữa.Anh chỉ lặng lẽ nhận lấy gói cơm.Nước mắt rơi mà không dám khóc.Đó là bữa cơm cuối cùng Má chuẩn bị cho người con út.Những năm sau chiến tranh, Mẹ sống giản dị trong ngôi nhà đã nhiều lần bị bom đạn tàn phá.Ngày 24 tháng 8 âm lịch năm 1982, Má Bùi Thị Hương khép lại cuộc đời.Người con trai cả Lê Hồng Phước xin nghỉ công tác để trở về quê hương, ngày ngày chăm lo hương khói cho Mẹ và ba người em đã hy sinh.Đến năm 1994, Nhà nước truy tặng Má danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.Đó là sự ghi nhận xứng đáng dành cho một người mẹ đã hiến dâng gần như cả cuộc đời và những người con ưu tú nhất của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.




