Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VNAH Hồ Thị Bảy

Không chỉ tiễn chồng và hai người con trai ra đi mãi mãi vì Tổ quốc, Mẹ Việt Nam Anh hùng Hồ Thị Bảy còn nhiều lần đối mặt với những trận tra tấn dã man của địch mà vẫn giữ trọn khí tiết. Hình ảnh người mẹ bị trói quặt hai tay vẫn hiên ngang bước qua cây cầu trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng cho ý chí bất khuất của người phụ nữ Nam Bộ trong những năm tháng chiến tranh.

TP. Hồ Chí Minh05/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ VNAH Hồ Thị Bảy

Trong ký ức của bà Hồ Thị Hoa, điều bà không bao giờ quên không phải là những lần mẹ khóc trước bàn thờ chồng và các anh, mà là ánh mắt cứng cỏi của mẹ mỗi khi đối diện với quân thù. Gia đình Mẹ Việt Nam Anh hùng Hồ Thị Bảy ở xã Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre là một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha của bà là ông Nguyễn Văn Hưng tham gia công tác nông hội từ những ngày đầu Cách mạng Tháng Tám. Các anh em trong nhà lớn lên đều lần lượt theo tiếng gọi non sông. Chiến tranh cũng vì thế mà trút xuống gia đình biết bao đau thương. Sau nhiều lần bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng không khuất phục được ý chí, ông Nguyễn Văn Hưng mang trong mình nhiều thương tích, bệnh tật rồi hy sinh năm 1963. Chưa kịp nguôi nỗi đau mất chồng, mẹ lại tiễn người con trai Nguyễn Văn Ứng nhập ngũ. Chỉ một năm sau, anh hy sinh trong một chuyến công tác trên chính quê hương mình. Người con trai kế tiếp là Nguyễn Văn Thắng mới mười bốn tuổi cũng xin tham gia đội biệt động Mỹ Tho để trả nợ nước, thù nhà rồi mãi mãi không trở về. Ba lần nhận tin dữ, ba lần người mẹ lặng lẽ thắp nén hương rồi lại tiếp tục nuôi những người con còn lại và tiếp tục làm chỗ dựa cho cách mạng. Với mẹ, đau thương không phải là lý do để chùn bước. Bà Hồ Thị Hoa kể rằng, quân địch nhiều lần nghi ngờ mẹ che giấu cán bộ nên thường xuyên bắt mẹ lên tra khảo. Chúng đánh đập, dọa bắn, bắt mẹ khai nơi ở của lực lượng cách mạng nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng kiên quyết. Có lần, chúng trói quặt hai tay mẹ ra sau lưng rồi áp giải qua một cây cầu nhỏ. Thấy mẹ bước đi khó khăn, mẹ hỏi: "Trói như vậy thì làm sao đi qua được?". Một tên lính cười gằn: "Cứ đi! Không đi được thì rớt xuống sông, khỏi cần bắn." Nghe những lời ấy, người phụ nữ nhỏ bé không nói thêm một câu. Mẹ hít một hơi thật sâu, gượng đứng thẳng người rồi từng bước băng qua cây cầu trong tư thế hai tay vẫn bị trói chặt. Dáng đi tuy chao đảo nhưng không hề cúi đầu. Đám lính đứng nhìn nhau đầy ngạc nhiên. Chúng tưởng có thể khuất phục một người mẹ bằng dây trói và sự hăm dọa, nhưng cuối cùng lại chỉ chứng kiến một ý chí còn cứng hơn cả sắt thép. Những trận đòn roi ấy để lại trên thân thể mẹ vô số vết thương. Có thời gian, khi nghe tin lực lượng cách mạng chuẩn bị phá cầu, địch nghi các con mẹ tham gia nên bắt chính mẹ phải ra ngủ canh cầu cùng chúng. Mẹ phản đối liền bị đánh đập đến bầm tím. Thế nhưng cứ hết lần này đến lần khác, sau mỗi cuộc tra khảo, chúng vẫn phải thả mẹ vì không thể moi được bất kỳ thông tin nào. Những di chứng của các trận tra tấn ấy theo mẹ suốt quãng đời còn lại, nhưng chưa bao giờ làm lung lay niềm tin son sắt của mẹ đối với cách mạng. Ngay cả người con gái Hồ Thị Hoa cũng tiếp bước gia đình tham gia đấu tranh chính trị, rồi trở thành chiến sĩ biệt động Mỹ Tho, làm nhiệm vụ liên lạc, vận chuyển tài liệu và vũ khí cho đến ngày đất nước dần đi đến thắng lợi. Đối với bà Hoa, mẹ chưa từng nói những lời lớn lao về lòng yêu nước. Mẹ chỉ dạy các con rằng: "Đã chọn đi theo cách mạng thì phải giữ trọn niềm tin, dù có mất mát cũng không được phản bội đồng đội." Chính cách sống ấy đã trở thành bài học quý giá nhất mà mẹ để lại cho các thế hệ sau. Năm 1994, Nhà nước phong tặng Mẹ Hồ Thị Bảy danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận những hy sinh to lớn của mẹ và gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Ngày 23 tháng 11 năm 2015, mẹ qua đời ở tuổi 99. Nhưng trong ký ức của những người từng biết mẹ, hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé hiên ngang bước qua cây cầu với hai bàn tay bị trói vẫn mãi là biểu tượng đẹp về khí phách kiên cường, lòng trung thành son sắt và đức hy sinh thầm lặng của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn