MẸ VNAH LÊ THỊ LƯƠNG
MẸ VNAH LÊ THỊ LƯƠNG
Mẹ Lê Thị Lương, sanh năm 1913, là người Việt sống ở xã Mỹ Thiện, huyện Piềm Chô, tỉnh Prâyveng (Campuchia). Mẹ có 10 người con (9 trai, 1 gái). Khi thực dân Pháp xâm lược đất nước ta, với lòng yêu nước và căm thù giặc, năm 1947, mẹ động viên chồng và đứa con trai thứ hai, đi tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp.
Khi chồng và con trai lên đường đi kháng chiến, mẹ ở nhà làm ruộng, rẫy thay chồng nuôi con. Năm 1952, mẹ tiếp tục cho đứa con trai thứ ba tên Nguyễn Văn Khâu, lên đường đi kháng chiến. Tháng 8 năm 1954, con trai thứ hai của mẹ là Nguyễn Hà Thanh đi tập kết ra Bắc; chồng và con trai thứ ba ở lại miền Nam tiếp tục chiến đấu. Năm 1958, mẹ nhận được giấy báo tử của con trai thứ hai là Nguyễn Hà Thanh đã hy sinh ở miền Bắc.
Tuy lòng đau như cắt, nhưng mẹ quyết nén nỗi đau khi nói với mọi người: “Con tôi hy sinh là niềm tự hào của gia đình đã góp một phần công sức cho Tổ quốc”. Mẹ tiếp tục cho người con trai thứ tư tên Nguyễn Văn Liêm, lên đường tham gia chiến đấu chống đế quốc Mỹ. Tháng 8 năm 1961, mẹ nhận giấy báo tử con trai Nguyễn Văn Khâu, sanh năm 1937, Trung đội phó Bộ đội Quân khu 8 đã hy sinh. Nỗi đau chưa nguôi, mẹ lại tiếp tục cho người con trai tên Nguyễn Văn Triển và Nguyễn Minh Triết, lên đường đi bộ đội.
Năm 1963, mẹ tiếp tục cho hai người con trai tên Nguyễn Văn Tuân và Nguyễn Văn Niềm đi bộ đội. Năm 1967, mẹ nhận được giấy báo tử con trai tên Nguyễn Văn Niềm, sanh năm 1941, Thượng sĩ bộ đội miền Nam (quân giải phóng miền Nam Việt Nam) đã hy sinh ở chiến trường Bình Long, Phước Long ngày 19/5/1967. Năm 1968 và năm 1969 mẹ lại nhận được tin hai người con bị thương trong lúc chiến đấu với địch. Cuối năm 1969, con trai út của mẹ mới tròn 13 tuổi cũng đòi đi bộ đội và mẹ chấp nhận tiễn con đi. Rồi năm 1970 mẹ tiếp tục cho con trai thứ chín đi bộ đội, chỉ còn lại người con gái thứ mười ở nhà cùng mẹ. Nhưng đến năm 1974, người con gái thứ mười của mẹ đã chết vì bom đạn của Mỹ. Tuy mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu với địch, nhưng mẹ tận tụy thay chồng chăm sóc con cái và động viên con lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mẹ còn là Hội phó Hội phụ nữ Việt kiều yêu nước của xã Mỹ Thiện (Campuchia), thường xuyên đi tuyên truyền đường lối, chủ trương của Đảng; động viên chị em phụ nữ gia nhập Hội phụ nữ Việt kiều yêu nước, vận động tiền để nuôi chứa và tiếp tế lương thực, thực phẩm cho bộ đội khi đánh giặc... cho tới khi miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Tháng 8 năm 1975, mẹ cùng chồng và con về Việt Nam sinh sống ở xã Tân Hộ Cơ (nay là xã Bình Phú, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp). Với những cống hiến cao cả về vật chất lẫn tinh thần của mẹ cho cách mạng, năm 1995 mẹ Lê Thị Lương được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam phong tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG. Năm 1998, mẹ qua đời ở tuổi 86. Mẹ mất đi nhưng để lại cho đời một gia tài vô giá, đó là tấm gương về người phụ nữ “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”.



