Bài viết

Mẹ VNAH Ngô Thị Lang

Đà Nẵng22/04/2026Phường Hội An (Chi đoàn Trần Quốc Toản)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

(TRƯỜNG TH&THCS TRẦN QUỐC TOẢN)

Trong căn nhà nhỏ ở Phường Hội An Tây, Mẹ VN anh hùng Ngô Thị Lang vẫn minh mẫn, giọng nói chậm rãi mà rắn rỏi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh.Những ký ức vừa đau thương vừa anh dũng ấy chưa bao giờ phai nhạt trong trí nhớ của người mẹ đã dành trọn cuộc đời cho cách mạng.

Mẹ VN anh hùng luôn được nhớ đến khi mỗi lần nhắc đến câu nói “Để hắn đi thì mất con,giữ hắn lại thì mất nước” câu nói ấy như chứa đựng một bi kịch lớn lao,bi kịch dặn lòng đặt Tổ Quốc lên trên mạng sống của con trai mình.

Mẹ Lang mang trong mình nỗi đau kép của lịch sử, một người vợ quá chồng, một người mẹ mất con. Năm nay đã bước sang tuổi 104, đôi mắt mẹ vẫn sáng rõ một niềm tin lạ thường, cố minh mẫn để chờ ngày đón con trở về. Lời nói ấy của mẹ như một lời thề với chính mình, một lời hẹn ước với người con trai đã nằm xuống nơi chiến trường. Ngày ngày mẹ vẫn cẩn trọng gìn giữ từng bước ký ức về cậu con trai da trắng, mắt tròn, chàng thanh niên 18 tuổi ngày ấy, giờ đã là một ông lão 78 tuổi nếu như còn sống. Nhưng lịch sử không cho phép câu chuyện có kết nếu như thế. Trước đó, người chồng, liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi (SN1918) cũng đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường kháng Pháp ác liệt. Đến năm tháng ra khỏi ấy, để bảo vệ cách mạng, cả gia đình mẹ phải rời bỏ Hội An, lánh vào vùng cát trắng Bình Dương. Rồi vào một ngày năm 1950, tin dữ ập đến. Người chồng, người cha đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Nước mắt mẹ khóc cạn nhưng không gục ngã. Một tay mẹ nuôi con, một tay vẫn kiên trì hoạt động cách mạng, như thể sự bất mãn càng là bùng cháy thêm ý chí sắt đá trong trái tim người phụ nữ nhỏ bé ấy. Được biết những năm tháng ở Bình Dương là chuỗi ngày ác liệt nhưng cũng rực lửa anh hùng trong cuộc đời mẹ lạc. Giữa mục đích giao tranh khốc liệt, nơi từng bữa ăn còn chẳng đủ đo, mẹ đã trở thành nhân viên hậu cần không chính thức, lấy công việc buôn bán làm bình phong để ngày ngày vận chuyển thuốc men, lương thực và cả vải may áo cho bộ đội. Ngôi nhà nhỏ ở thôn 2 của mẹ không đơn thuần là nơi trú thần mà trở thành căn cứ địa thu nhỏ với dàn bếp kỳ lạ. Bên dưới lớp đất nẹt thô sơ là căn hầm bí mật với các cán bộ học bàn chiến sự. Mẹ trở thành tay mắt của cách mạng, những đêm khuya vẫn thức trắng canh gác. Mỗi tiếng động lạ đều khiến trái tim người phụ nữ ấy thót lại. Có lần kẻ gian trí điểm, lĩnh uy ập đến đánh mẹ thừa sống thiếu chết ngay trên nền đất nơi giấu hầm bí mật. Những trận đòn dã man vì bị phát hiện chở thuốc men không làm mẹ khuất phục, thà chết không khai, trở thành một lời thề máu thịt. Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo khi nhắc lại kỷ niệm xưa. Không phải là vì đau đớn thể xác mà là bởi niềm tự hào về một tuổi trẻ dám sống chết vì lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn