Mẹ VNAH Ngô Thị Lang
Trong suốt chiều dài lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi, hy sinh và chịu đựng nỗi đau không gì bù đắp nổi. Người mẹ Việt Nam Anh hùng trong bài viết “Hơn nửa thế kỷ khóc tìm con: Giữ con thì mất nước…” là hình ảnh tiêu biểu cho những bà mẹ đã dâng hiến cả tuổi xuân, hạnh phúc riêng và máu thịt của mình cho Tổ quốc. Chiến tranh qua đi, nhưng với nhiều người mẹ, nỗi đau chưa bao giờ kết thúc. Có những người con ra trận rồi mãi mãi không trở về, để mẹ sống trong mòn mỏi, hy vọng và khắc khoải suốt hàng chục năm trời. Người mẹ trong bài đã trải qua hơn nửa thế kỷ đi tìm hài cốt con liệt sĩ – hành trình của nước mắt, của niềm tin và tình mẫu tử không bao giờ tắt. Dù tuổi đã cao, sức đã yếu, mẹ vẫn đau đáu một mong muốn duy nhất: tìm được con để đưa về với quê hương, với gia đình. Điều khiến người đọc xúc động sâu sắc chính là sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Trong những năm chiến tranh, mẹ từng đứng trước lựa chọn đầy nghiệt ngã: giữ con ở lại bên mình hay để con lên đường chiến đấu vì đất nước. Và như hàng triệu bà mẹ Việt Nam khác, mẹ đã chấp nhận nén đau thương để động viên con ra trận, bởi mẹ hiểu rằng “giữ con thì mất nước”. Câu nói giản dị nhưng chứa đựng biết bao bi hùng của một thời dân tộc đặt độc lập, tự do lên trên hạnh phúc riêng tư. Hơn nửa thế kỷ chờ con, mẹ sống cùng ký ức và những kỷ vật còn sót lại. Mỗi lần nghe tin có thêm một phần mộ liệt sĩ được xác minh danh tính, mẹ lại thắp lên hy vọng. Để rồi khi tìm được con, niềm vui đoàn tụ cũng hòa lẫn nước mắt xót xa, bởi người con mẹ mong chờ nay chỉ còn nằm lại trong chiếc áo quan phủ quốc kỳ. Hình ảnh người mẹ già ôm di ảnh con, lặng lẽ khóc suốt hơn nửa thế kỷ là biểu tượng thiêng liêng của các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – những người mẹ đã góp phần làm nên độc lập dân tộc bằng chính sự hy sinh lớn lao của mình. Câu chuyện ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết tri ân, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với máu xương của cha anh đã ngã xuống vì Tổ quốc.



