Mẹ VNAH Nguyễn Thị Chơn - Giấc mơ người con trở về
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Chơn sinh năm 1912 tại xã Phước An, tỉnh Đồng Nai. Là người phụ nữ hiền hậu, giàu lòng yêu nước, Mẹ cùng chồng xây dựng gia đình trở thành cơ sở cách mạng, âm thầm tiếp tế lương thực, nhu yếu phẩm cho bộ đội và du kích địa phương. Ba người con trai của Mẹ là Trần Văn Ngàn, Trần Văn Cấm và Trần Văn Ánh lần lượt tham gia kháng chiến và anh dũng hy sinh. Đến cuối cuộc đời, Mẹ vẫn mang trong lòng niềm tin người con trai cả còn sống và sẽ một ngày trở về. Năm 1994,

Có những người mẹ giữ gìn một kỷ vật của con suốt cả cuộc đời. Còn Má Nguyễn Thị Chơn lại giữ gìn một niềm tin. Dù đã cầm trên tay Tấm bằng Tổ quốc ghi công, dù mọi người đều biết người con trai cả đã hy sinh, Mẹ vẫn tin ở đâu đó, con mình vẫn còn sống và một ngày sẽ trở về. Chính niềm tin ấy đã theo Mẹ đi suốt những năm tháng cuối đời.
Má Nguyễn Thị Chơn sinh năm 1912 tại vùng đất Phước An anh hùng. Người dân nơi đây vẫn nhớ về Mẹ như một người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó, lúc nào cũng sẵn lòng giúp đỡ bà con.
Những năm kháng chiến, gia đình Mẹ là một cơ sở cách mạng tin cậy.
Trên đôi quang gánh quen thuộc, Mẹ gánh hàng từ vùng tự do trở về, mang theo gạo, muối, thuốc men và nhiều nhu yếu phẩm bí mật chuyển cho bộ đội địa phương và du kích xã Phước An.
Đôi vai gầy của người mẹ nông dân ngày ngày oằn xuống vì gánh hàng.
Nhưng trong lòng Mẹ luôn nhẹ nhõm vì biết mình đang góp một phần nhỏ cho kháng chiến.
Gia đình Mẹ có bốn người con.
Ba người con trai là Trần Văn Ngàn, Trần Văn Cấm, Trần Văn Ánh.
Và người con gái duy nhất là Trần Thị Bé.
Các con lớn lên trong tiếng súng chiến tranh và đều sớm lựa chọn con đường cách mạng.
Người con trai cả Trần Văn Ngàn là niềm tự hào của cả gia đình.
Khi anh ra đi làm nhiệm vụ, Mẹ luôn tin rằng con đang công tác ở miền Bắc.
Mỗi khi nghe tin máy bay Mỹ ném bom miền Bắc, Mẹ lại thấp thỏm lo âu.
Nhưng rồi Mẹ thường tự trấn an mình và nói với bà con:
"Thằng Hai tui vậy mà sướng hơn mấy đứa em nó. Nó đang công tác ngoài Bắc, đang sống gần Bác Hồ."
Không ai nỡ nói gì thêm.
Bởi mọi người đều biết.
Người con ấy đã hy sinh từ năm 1962, trên đường trở về miền Nam công tác.
Chỉ riêng Mẹ vẫn không tin điều đó.
Năm tháng trôi qua.
Hai người em của anh Ngàn tiếp tục cầm súng chiến đấu.
Người con trai thứ hai Trần Văn Cấm vốn đang học ở Sài Gòn, đã có việc làm ổn định.
Cha của anh lo con sống giữa đô thị sẽ bị bắt lính hoặc sa ngã nên cương quyết gọi anh về tham gia du kích.
Má Chơn rất thương con.
Nhưng Mẹ hiểu quyết định ấy.
Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị ba lô rồi tiễn con lên đường.
Không đầy một tháng sau, vào tháng 4 năm 1966, anh Cấm anh dũng hy sinh trong một trận đánh ngay trên quê hương.
Tin dữ chưa nguôi.
Người con trai út Trần Văn Ánh tiếp tục chiến đấu tại căn cứ của Phân khu Bà Rịa.
Trong một trận chống càn của quân Mỹ, anh ngã xuống, chỉ còn chưa đầy bốn năm nữa là đất nước thống nhất.
Ba người con trai.
Ba lần Mẹ tiễn.
Ba lần chỉ còn nhận lại tin dữ.
Nhưng điều kỳ lạ là Mẹ vẫn không bao giờ tin người con cả đã mất.
Ngay cả khi được trao Tấm bằng Tổ quốc ghi công của liệt sĩ Trần Văn Ngàn, Mẹ vẫn cầm thật lâu rồi khẽ nói:
"Chắc người ta nhầm thôi..."
Trong sâu thẳm trái tim người mẹ, anh Ngàn vẫn đang sống.
Vẫn đang ở một nơi nào đó ngoài miền Bắc.
Vẫn sẽ trở về trong ngày đại thắng.
Sau ngày đất nước thống nhất, người người đoàn tụ.
Mẹ cũng chờ.
Ngày này qua ngày khác.
Năm này qua năm khác.
Nhưng bóng dáng người con trai cả vẫn không xuất hiện.
Người con gái duy nhất Trần Thị Bé sau này kể lại rằng, ngay trước khi qua đời vào năm 1989, Mẹ vẫn thường mơ thấy anh Hai.
Có lần tỉnh dậy, Mẹ xúc động nói:
"Má thấy anh Hai dẫn má ra ngoài Bắc. Nó có vợ rồi, có con rồi. Nó bồng đứa nhỏ bằng nôi chứ không mắc võng như trong quê mình."
Không ai nỡ đánh thức Mẹ khỏi giấc mơ ấy.
Bởi đó là nơi duy nhất Mẹ còn được gặp lại người con yêu quý.
Người con rể của Mẹ là ông Huỳnh Điệp sau này kể rằng, gia đình luôn là chỗ dựa của lực lượng Đặc công Rừng Sác.
Cha mẹ vợ ông đều một lòng theo cách mạng.
Chính vì vậy, việc tiễn các con ra chiến trường với ông bà không chỉ là tình cảm gia đình mà còn là trách nhiệm đối với đất nước.
Suốt 77 năm cuộc đời, Má Nguyễn Thị Chơn luôn sống cùng những ước mơ.
Trong chiến tranh, Mẹ mơ ngày hòa bình.
Khi các con đi chiến đấu, Mẹ mơ ngày đoàn tụ.
Đến lúc đất nước thống nhất, Mẹ lại mơ các con trở về bên mâm cơm gia đình.
Dẫu biết những giấc mơ ấy không bao giờ thành hiện thực.
Ngày 17 tháng 12 năm 1994, Nhà nước truy tặng Mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Năm 2000, Mẹ và gia đình được tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba để ghi nhận những cống hiến to lớn đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Nhưng với những người từng biết Mẹ, phần thưởng lớn nhất chính là hình ảnh một người mẹ suốt đời tin vào ngày con trở về, dù chiến tranh đã cướp mất điều kỳ diệu ấy từ rất lâu.



