MẸ VNAH NGUYỄN THỊ ĐẸT (SINH NĂM 1942, ẤP BÌNH THỌ II, XÃ BÌNH PHỤC NHỨT): “Đến giờ mẹ vẫn chờ con”
|
Trong căn nhà ấm áp nghĩa tình, Mẹ Nguyễn Thị Đẹt vẫn khỏe mạnh và minh mẫn kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện cuộc đời Mẹ với những vất vả, hy sinh và nỗi đau mất mát khi chồng và người con ra đi mãi mãi không về.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, Mẹ đã cùng cán bộ và nhân dân trong vùng ra sức tuyên truyền, vận động mọi người, các tầng lớp nhân dân nâng cao lòng yêu nước, hăng hái tham gia góp sức cho cách mạng, cho bộ đội, làm hậu phương vững chắc cho chồng, con yên tâm lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1963, trong một lần địch càn, chồng mẹ là ông Phan Văn Mãnh hy sinh. Nén đau thương, Mẹ tảo tần nuôi 4 người con. Không phụ lòng Mẹ, những người con còn lại đều trưởng thành và luôn tự hào về truyền thống gia đình, trân trọng sự hy sinh của Mẹ. Chiến tranh đã đi qua, nhưng Mẹ vẫn nhiều đêm không tròn giấc ngủ vì thương nhớ người con trai là liệt sĩ Phan Văn Đước. Ông hy sinh năm 1978 ở chiến trường Campuchia, đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt.
Mẹ Đẹt nhớ lại: “Lúc đó, thằng Đước còn trẻ lắm, mới 18, đôi mươi. Thằng Đước hiền, ngoan và đẹp trai lắm”. Hồi xưa, chiến tranh, nghèo khổ, lúc nào cũng mong cho mau hết chiến tranh để gia đình sum họp, vợ chồng con cái được ăn chung mâm, sống chung nhà… Bây giờ độc lập đã gần 50 năm nhưng cha con thằng Đước không còn sống để hưởng thanh bình. Giờ chỉ mong nhận được hài cốt của thằng Đước, có nhắm mắt tôi cũng thấy yên lòng”.




