Mẹ VNAH Nguyễn Thị Hiệu - Chiếc khăn mẹ vẫn giữ
Là người từng chiến đấu cùng liệt sĩ Nguyễn Văn Từ trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ông Nguyễn Văn Phước nhiều lần đến thăm mẹ Nguyễn Thị Hiệu sau ngày đồng đội hy sinh. Trong ký ức của ông, mẹ Hiệu là người mẹ ít nói nhưng giàu nghị lực, âm thầm cống hiến cho cách mạng và dành trọn phần đời còn lại để gìn giữ ký ức về người con trai duy nhất.

Mỗi lần nhắc đến liệt sĩ Nguyễn Văn Từ, ông Nguyễn Văn Phước lại nhớ đến người mẹ hiền của anh – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hiệu. Ông bảo rằng suốt những năm tháng chiến tranh, căn nhà nhỏ của mẹ luôn là nơi những người lính trẻ tìm đến mỗi khi có dịp về địa phương. Không chỉ bởi ở đó có bữa cơm đạm bạc, mà còn bởi có một người mẹ luôn dành cho họ sự ân cần như dành cho chính con trai mình. Mẹ Nguyễn Thị Hiệu sinh năm 1918 tại xã Nhơn Thạnh Trung, huyện Tân An, tỉnh Long An. Cuộc đời mẹ gắn với những năm tháng đất nước liên tiếp trải qua chiến tranh. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, mẹ vẫn tham gia các công việc phục vụ cách mạng ở địa phương, góp sức bằng tất cả khả năng của mình để hỗ trợ lực lượng kháng chiến. Theo lời ông Phước, mẹ Hiệu là người phụ nữ chịu thương chịu khó. Ban ngày lao động, tối đến lại tham gia những công việc mà tổ chức giao. Có khi là chuẩn bị lương thực, có khi là chuyển tin hoặc hỗ trợ các gia đình có cán bộ hoạt động bí mật. Mẹ không bao giờ kể nhiều về những việc mình đã làm, bởi mẹ luôn quan niệm đó là trách nhiệm của người dân khi đất nước còn chiến tranh. Người con trai duy nhất của mẹ là Nguyễn Văn Từ lớn lên trong tình yêu thương và những lời dạy giản dị của mẹ. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của mẹ dành cho cách mạng nên sớm nuôi dưỡng lòng yêu nước. Khi trưởng thành, anh tình nguyện tham gia lực lượng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông Phước kể rằng anh Từ là người gan dạ nhưng rất hiền lành. Trước mỗi lần làm nhiệm vụ, anh thường lấy từ trong ba lô chiếc khăn tay mà mẹ đã may rồi cẩn thận cất lại. Anh nói với đồng đội: "Mang theo chiếc khăn này như có mẹ ở bên." Những năm chiến tranh ác liệt, mẹ Hiệu rất ít khi nhận được tin con. Mỗi lần có cán bộ ghé qua, mẹ chỉ hỏi một câu: "Thằng Từ còn khỏe không?" Chỉ cần nghe câu trả lời rằng anh vẫn bình an là mẹ yên lòng tiếp tục công việc thường ngày. Năm 1968, trong một trận chiến đấu ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, liệt sĩ Nguyễn Văn Từ anh dũng hy sinh. Khi đơn vị báo tin, ông Nguyễn Văn Phước là một trong những người trực tiếp đến gặp mẹ. Ông kể rằng lúc nghe tin, mẹ khựng lại một lúc rất lâu. Đôi bàn tay đang vá áo bỗng dừng hẳn. Mẹ không òa khóc, chỉ khẽ hỏi: "Nó có chiến đấu đến cùng không?" Khi nghe đồng đội kể lại rằng anh Từ đã hoàn thành nhiệm vụ trước lúc hy sinh, mẹ gật đầu, đôi mắt đỏ hoe rồi lặng lẽ bước đến bàn thờ thắp một nén nhang. Ít ngày sau, ông Phước trở lại thăm. Ông thấy chiếc khăn tay mà mẹ từng may cho con được đặt ngay ngắn bên cạnh di ảnh. Mẹ vuốt nhẹ lên tấm khăn rồi nói: "Ngày nó đi, tôi chỉ mong nó sống tử tế. Nay nó đã sống trọn với Tổ quốc, tôi không còn điều gì phải hối tiếc." Sau khi người con trai duy nhất hy sinh, căn nhà vốn đã vắng nay càng lặng lẽ hơn. Nhưng mẹ Hiệu vẫn tiếp tục tham gia các hoạt động ở địa phương, động viên những gia đình có con em đang chiến đấu và luôn nhắc mọi người giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Ông Phước nhớ rằng mẹ chưa bao giờ lấy sự hy sinh của con để nói về công lao của gia đình. Mỗi lần có người đến thăm, mẹ chỉ kể về người con trai với niềm tự hào của một người mẹ có con làm tròn bổn phận với quê hương. Ngày đất nước hòa bình, điều khiến mẹ vui nhất là được nhìn thấy thế hệ trẻ lớn lên trong độc lập. Dù sức khỏe ngày một yếu, mẹ vẫn luôn căn dặn con cháu trong dòng họ phải chăm chỉ lao động, sống nghĩa tình và biết trân trọng sự bình yên mà biết bao người đã đánh đổi bằng máu xương. Ngày 12 tháng 4 năm 1977, mẹ Nguyễn Thị Hiệu qua đời, khép lại cuộc đời bình dị nhưng đầy nghĩa tình với quê hương và cách mạng. Để ghi nhận những cống hiến của mẹ cùng gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, ngày 24 tháng 4 năm 1995, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Năm 2008, Chủ tịch nước truy tặng mẹ Huân chương Lao động hạng Ba. Khép lại câu chuyện, ông Nguyễn Văn Phước xúc động nói: "Đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ hình ảnh mẹ Hiệu ngồi bên chiếc khăn tay của anh Từ. Mẹ không giữ lại cho mình của cải gì, chỉ giữ lại ký ức về người con trai duy nhất đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước. Chính sự bình dị và lòng kiên trung của mẹ đã giúp chúng tôi hiểu rằng phía sau mỗi người lính ra trận luôn có một người mẹ âm thầm hy sinh không kém gì nơi chiến trường."



