Mẹ VNAH Nguyễn Thị Năm
mẹ Nguyễn Thị Năm (1917 – 2006) đã sống một cuộc đời trọn vẹn với non sông. Không chỉ là một người phụ nữ đảm đang, mẹ còn là người đã hun đúc nên ý chí sắt đá cho những người con trai của mình, để họ sẵn sàng dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn vì độc lập dân tộc.
Mẹ Nguyễn Thị Năm cùng ông Huỳnh Văn Nhàn xây dựng tổ ấm và sinh hạ được 08 người con (04 trai, 04 gái). Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp đầy gian khổ, ngôi nhà của mẹ không chỉ là nơi nuôi dạy đàn con mà còn là một cơ sở bí mật, nơi che chở cho cán bộ và nhen nhóm những đốm lửa cách mạng đầu tiên tại Càng Long. Mẹ dạy các con rằng: "Đất này là của mình, ai cướp thì mình phải lấy lại", lời dạy giản dị ấy đã trở thành kim chỉ nam cho các con mẹ sau này.
Người con trai Huỳnh Văn Cảnh (sinh năm 1938) là người sớm tiếp nối truyền thống của cha mẹ. Anh tham gia cách mạng từ năm 1949 – khi mới chỉ là một thiếu niên. Trưởng thành trong khói lửa chống Pháp và tiếp tục kháng chiến chống Mỹ, anh đảm nhận chức vụ Ấp đội phó ấp 6, xã An Trường.
Nhiệm vụ của anh là một trong những việc khó khăn nhất: gây dựng cơ sở cách mạng ngay trong lòng địch. Ngày 24/4/1962, trong một lần đi thực hiện nhiệm vụ quan trọng, anh bị địch phản vận bắn hy sinh. Sự ra đi của anh khi đang ở độ tuổi sung sức nhất của người cán bộ cơ sở là một mất mát lớn cho phong trào địa phương và để lại nỗi đau không lời cho mẹ Năm.
Nỗi đau mất con cả chưa kịp nguôi, người em trai Huỳnh Văn Đông (sinh năm 1953) lại tiếp nối bước chân anh. Anh nhập ngũ năm 1970 và trở thành Thượng sỹ thuộc Tiểu đoàn 306, Trung đoàn 3 – đơn vị tinh nhuệ với những trận đánh lừng lẫy khắp vùng Trà Vinh, Vĩnh Long.
Vào ngày 24/2/1972, trong một trận đánh ác liệt tại Yếu khu Thầy Phó (xã Hựu Thành, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long), anh Huỳnh Văn Đông đã anh dũng hy sinh dưới làn đạn của kẻ thù. Hai anh em, hai thế hệ chiến sĩ, họ đã lần lượt dâng hiến cuộc đời mình cho mảnh đất quê hương, để lại một khoảng trống vĩnh viễn trong lòng mẹ.
Mẹ Nguyễn Thị Năm đã đi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ với một nghị lực phi thường. Mẹ mất năm 2006, thọ 89 tuổi. Mẹ đã sống đủ lâu để thấy quê hương An Trường không còn bóng giặc, thấy những đứa cháu, đứa chắt lớn lên trong hòa bình – điều mà các anh Cảnh, anh Đông đã đổi bằng máu xương để có được.
Ngày 26/3/2014, mẹ đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng". Tấm bằng Tổ quốc ghi công mang tên mẹ chính là lời khẳng định: Sự hy sinh của những người mẹ như mẹ Năm là nền móng cho nền độc lập vững bền hôm nay.



